Back
Chương Kinh
Ngôn Ngữ
Tiếng Ả-rập
Tiếng Việt
Thiên Kinh Qur'an
2. البقرة
Chương 2. Al-Baqara (Con Ḅ Cái Tơ)

Nhân danh Allah, Đấng Rất Mực Độ Lượng, Đấng Rất Mực Khoan Dung.
Xướng Kinh
2:1

Alif. Lam. Mim .
2:2

Đây là Kinh Sách, không có ǵ phải ngờ vực cả, (dùng làm) Chỉ đạo cho những người ngay chính sợ Allah
2:3

Những ai tin điều vô-h́nh và chu đáo dâng lễ 'Salaah’ và chi dùng những vật mà TA (Allah) đă cung cấp;
2:4

Và những ai tin tưởng nơi những điều đă được ban xuống cho Ngươi và những điều đă được ban xuống vào thời trước Ngươi; và họ tin chắc chắn về Đời Sau;
2:5

Họ là những người theo đúng sự hướng dẫn của Rabb (Allah) của họ và là người sẽ thành đạt.
2:6

Quả thật, đối với những kẻ không có đức tin , dù Ngươi có cảnh cáo chúng hay không, th́ điều đó bằng thừa đối với chúng bởi v́ chúng nhất định không tin ǵ cả.
2:7

Allah niêm kín tấm ḷng của chúng và lấy tấm màn bịt tai và con mắt của chúng lại; và chúng sẽ chịu một sự trừng phạt hết sức to lớn.
2:8

Và trong nhân loại có những kẻ nói: “Chúng tôi tin tưởng nơi Allah và Ngày Cuối cùng” nhưng thật ra chúng không tin ǵ cả.
2:9

Chúng dối Allah và dối những người tin tưởng nhưng thực sự chúng chỉ dối bản thân ḿnh nhưng chúng không nhận thấy.
2:10

Trong ḷng của chúng có một chứng bệnh (giả dốiƯ). Allah làm cho bệnh t́nh của chúng thêm trầm trọng và chúng sẽ bị trừng phạt đau đớn v́ tội nói dối.
2:11

Và khi có lời bảo chúng: “Chớ làm điều ác đức trên trái đất” th́ chúng đáp: “Chúng tôi chỉ là những người cải thiện cho tốt.”
2:12

Này, chắc chắn chúng là những kẻ ác đức, nhưng chúng không nhận thấy (điều đó).
2:13

Và khi có lời bảo chúng: “Các người hăy tin tưởng như mọi người tin tưởng” th́ chúng đáp: “Há chúng tôi tin tưởng giống như những kẻ đần độn tin hay sao?” Này, chắc chắn chúng là những kẻ đần độn, nhưng chúng không biết đó thôi.
2:14

Và khi gặp những ai có đức tin, chúng bảo: “Chúng tôi tin tưởng.” Nhưng khi ở riêng với những tên Shaytan của bọn chúng, chúng bảo: “Chúng tôi theo quí vị. Chúng tôi chỉ chế giễu họ.”
2:15

Allah chế giễu lại chúng và buông lỏng chúng lang thang vơ vẩn trong sự thái quá.
2:16

Chúng là những kẻ đă mua lấy sự lầm lạc thay v́ theo Chỉ đạo, nhưng cuộc đổi chác của chúng chẳng có lợi ǵ và chúng cũng không được hướng dẫn ngay đúng.
2:17

Thí dụ của chúng giống h́nh ảnh của một người nhúm một ngọn lửa; và khi ngọn lửa soi sáng mọi vật xung quanh người (nhúm lửa), th́ Allah lấy mất ánh sáng của chúng, bỏ chúng ở lại trong tăm tối, khiến chúng không nh́n thấy ǵ cả.
2:18

Điếc, câm và mù, chúng sẽ không quay về (với Chính đạo).
2:19

Hoặc giống như một lớp mây sắp cho mưa trên trời, trong đó vừa là âm u, vừa là sấm sét và tia chớp. Chúng lấy ngón tay bịt tai lại để đừng nghe tiếng sấm sét, điếng cả người v́ sợ chết. Và Allah bao vây những kẻ không có đức tin.
2:20

Tia chớp làm cho chúng lóe mắt không nh́n thấy ǵ cả; giống như cảnh khi ánh sáng lóe lên, chúng lần ṃ bước dẫm trong đó; và khi trời tối đen như mực th́ chúng đứng im một chỗ. Và nếu Allah muốn, Ngài sẽ trút đi thính giác và thị giác của chúng bởi v́ Allah có quyền chi phối trên tất cả vạn vật.
2:21

Hỡi nhân loại! Hăy thờ phụng Rabb (Allah) của các người, Đấng đă tạo các người và những ai trước các người để các người trở thành ngay chính sợ Allah .
2:22

Đấng đă tạo trái đất như một tấm thảm và bầu trời như một chiếc lọng che cho các người và ban nước mưa từ trên trời xuống mà Ngài dùng để làm mọc ra cây trái thành thực phẩm cho các người. Bởi thế, chớ dựng những đối thủ ngang hàng với Allah trong lúc các người biết.
2:23

Và nếu các người nghi ngờ về những điều mà TA (Allah) đă ban xuống cho người bề tôi (Muhammad) của TA th́ hăy mang đến một Chương tương tự như Chương của Nó (Qur'an) và hăy gọi những nhân chứng của các người không phải là Allah đến xác nhận nếu các người nói thật.
2:24

Nhưng nếu các người không thể làm được và chắc chắn các người không bao giờ làm nổi th́ hăy sợ ngọn Lửa mà chất đốt sẽ là con người và đá tượng được chuẩn bị sẵn cho những kẻ phủ nhận đức tin.
2:25

Và hăy báo cho những ai có đức tin và làm việc thiện về việc họ sẽ được ban thưởng những ngôi Vườn bên dưới có các ḍng sông chảy. Mỗi lần họ được cung cấp trái cây của chúng làm thực phẩm, họ nói: “Đây là những món mà chúng tôi đă được cung cấp trước đây.” Và trong đó, họ sẽ được ban cấp những món ăn tương tự và những người vợ trong sạch; và họ sẽ ở trong đó đời đời.
2:26

Quả thật, Allah chẳng có ǵ e thẹn khi Ngài dùng những thí dụ để so sánh cho dù đó là một con muỗi hay một con vật to lớn hơn. Bởi v́ đối với những ai có đức tin th́ biết đó là sự thật từ Rabb của họ; ngược lại, những ai không có đức tin th́ nói: “Allah ngụ ư muốn ǵ khi Ngài đưa ra thí dụ so sánh này?” Do bởi nó, Ngài làm cho nhiều người đi lạc và do bởi nó, Ngài hướng dẫn nhiều người đi đúng đường; nhưng Ngài không dùng nó để đưa ai đi lạc cả ngoại trừ những kẻ bướng bỉnh:
2:27

Những ai vi phạm Giao Ước của Allah sau khi đă được phê chuẩn và xé làm hai điều mà Allah ra lệnh cho kết hợp và gieo rắc điều thối nát trên trái đất. Họ là những kẻ sẽ mất mát.
2:28

Làm sao các người có thể phủ nhận Allah ? trong lúc thấy các người đă chết, Ngài làm cho các người sống; rồi Ngài sẽ làm cho các người chết, rồi sẽ dựng các người sống trở lại, rồi các người sẽ trở về với Ngài.
2:29

Ngài là Đấng đă tạo cho các người tất cả mọi vật dưới đất; rồi hướng về bầu trời Ngài hoàn chỉnh chúng thành bảy tầng trời; và Ngài biết hết mọi vật.
2:30

Và khi Rabb (Allah) của Ngươi phán bảo các Thiên thần : “TA sẽ đặt một 'Khalifah' trên trái đất.” (Các Thiên thần) thưa: “Phải chăng Ngài đặt một nhân vật sẽ hành động thối nát và làm đổ máu nơi đó, trong lúc chúng tôi tán dương ca tụng và thánh hóa Ngài?” (Allah) phán: “TA biết điều mà các ngươi không biết.”
2:31

Và (Allah) dạy Adam tên gọi của tất cả (vạn vật). Rồi Ngài đặt (mọi vật) ra trước mặt các Thiên thần, và phán: “Các ngươi hăy cho TA biết tên của những vật này nếu các ngươi chân thật.”
2:32

(Các Thiên thần) thưa: “Quang vinh thay Ngài! Chúng tôi không biết điều ǵ ngoài điều mà Ngài đă dạy chúng tôi. Quả thật, duy chỉ Ngài là Đấng Biết hết, Đấng Rất mực Cao minh.”
2:33

(Allah) phán: “Này Adam! Nhà ngươi hăy cho chúng (thiên thần) biết tên gọi của chúng (vạn vật).” Bởi thế, khi (Adam) cho chúng (thiên thần) biết tên gọi của chúng (vạn vật), (Allah) phán: “Há TA đă không báo cho các ngươi rơ TA biết điều vô h́nh của các tầng trời và trái đất và TA biết điều mà các ngươi tiết lộ và giấu giếm?”
2:34

Và hăy nhớ khi TA (Allah) phán cho các Thiên thần: “Hăy phủ phục trước Adam!” Do đó, chúng phủ phục ngoại trừ Iblis . Nó từ chối và ngạo mạn. Và nó trở thành một tên phản nghịch.
2:35

Và TA (Allah) phán: “Này Adam! Ngươi và vợ ngươi hăy ở trong Thiên đàng và tha hồ ăn (hoa quả) bất cứ nơi nào tùy hai ngươi muốn, nhưng chớ đến gần cái 'Cây' này; nếu không nghe th́ hai ngươi sẽ trở thành những kẻ phạm giới.”
2:36

Nhưng Shaytan đă làm cho hai người rơi xuống khỏi đó (Thiên đàng) và làm cho hai người rời khỏi nơi mà họ đă từng ở trong đó. Và TA phán: “Hăy đi xuống (tất cả)! Đứa này sẽ là kẻ thù của đứa kia. Và trên trái đất các ngươi sẽ có một nơi ở và một cuộc sống trong một thời gian.”
2:37

Sau đó, Adam học được từ Rabb của Người Lời (tạ tội) bởi v́ Ngài xót thương mà đoái nh́n Người trở lại. Quả thật, Ngài là Đấng Hằng Quay lại Tha thứ, Rất mực Khoan dung.
2:38

TA (Allah) phán: “Tất cả hăy đi xuống khỏi đó (Thiên đàng). Nhưng nếu có Chỉ đạo từ TA đến cho các người, ai tuân theo Chỉ đạo của TA th́ sẽ không lo sợ cũng sẽ không buồn phiền.
2:39

Ngược lại, ai phủ nhận và cho những Lời Mặc khải của TA là điều giả tạo th́ sẽ làm bạn với Lửa (của Hỏa Ngục) và sẽ ở trong đó đời đời .
2:40

Hỡi con cháu Israel ! Hăy nhớ Ân huệ mà TA (Allah) đă ban cho các người và hăy làm tṛn Lời Giao ước của các người với TA và TA sẽ làm tṛn Lời Giao Ước của TA với các người và chỉ sợ riêng TA thôi.
2:41

Và hăy tin tưởng nơi những điều mà TA ban xuống nhằm xác nhận những điều mà các người đang giữ; và chớ là những người đầu tiên phủ nhận nó và chớ bán các Lời Mặc khải của TA với một giá nhỏ nhoi; và chỉ sợ riêng TA thôi.
2:42

Và chớ trộn lẫn sự thật với sự giả dối và giấu giếm sự thật trong lúc các người biết .
2:43

Và hăy dâng lễ 'Salaah' một cách chu đáo và đóng 'Zakaah' và cúi đầu thần phục cùng với những người cúi đầu (thần phục Allah).
2:44

Phải chăng các ngươi bảo mọi người cư xử đạo đức nhưng tự ḿnh không thi hành nó trong lúc các ngươi đọc rơ Kinh sách? Thế phải chăng các ngươi không hiểu?
2:45

Và hăy cầu xin được giúp đỡ trong niềm kiên nhẫn và với việc dâng lễ 'Salaah'; và quả thật điều này rất khó nhưng không mấy khó đối với những người khiêm tốn:
2:46

Những ai nghĩ rằng họ sẽ gặp Rabb của họ và sẽ trở về với Ngài.
2:47

Hỡi con cháu Israel! Hăy nhớ Ân huệ mà TA đă ban cho các người và việc TA ưu đăi các người hơn thiên hạ.
2:48

Và hăy sợ một Ngày mà không một linh hồn nào có thể giúp ích được một linh hồn nào khác về bất cứ điều ǵ; và không một sự can thiệp nào của nó được chấp thuận; và không một sự bồi thường nào của nó được chấp nhận; và họ sẽ không được ai giúp đỡ cả.
2:49

Và hăy nhớ khi TA (Allah) đă giải cứu các người thoát khỏi đám thuộc hạ của Fir'aun (Phê-rô) ; chúng áp bức các người với cực h́nh tai ác: chúng giết con trai của các người và tha mạng các phụ nữ của các người; và có một sự thử thách lớn lao từ Rabb của các người trong sự việc đó.
2:50

Và hăy nhớ khi TA đă chẻ đôi biển (Hồng hải) cho các người (chạy băng qua); và TA đă cứu sống các người và đă nhận ch́m đám thuộc hạ của Fir'aun trong lúc các người đứng nh́n;
2:51

Và hăy nhớ khi TA đă hẹn gặp Musa (Môi-se) trong bốn mươi đêm rồi trong thời gian Người vắng mặt, các người đă mang con ḅ con (đúc) ra thờ và các người đă làm một điều hết sức sai quấy.
2:52

Rồi sau sự việc đó, TA đă lượng thứ cho các người hầu các người có dịp tạ ân.
2:53

. Và hăy nhớ khi TA đă ban cho Musa Kinh sách và Furqan hầu các người có cơ hội được hướng dẫn;
2:54

Và hăy nhớ khi Musa nói với người dân của Người: “Này hỡi dân ta! Quả thật, các người đă tự làm hại bản thân ḿnh qua việc các người đă thờ con ḅ con (đúc); bởi thế hăy quay về sám hối với Rabb của các người. Do đó, hăy tự giết những tên tội lỗi của các người. Điều đó tốt cho các người hơn dưới cái nh́n của Rabb của các người.” Tiếp đo,Ô Ngài quay lại tha thứ cho các người; và quả thật Ngài là Đấng Hằng Quay lại Tha thứ, Đấng Rất mực Khoan dung.
2:55

Và hăy nhớ khi các người đă nói với Musa: “Chúng tôi sẽ không bao giờ tin tưởng nơi Thầy trừ phi chúng tôi thấy Allah công khai.” V́ thế, lưỡi tầm sét đă đánh các người trong lúc các người mục kích.
2:56

Rồi TA đă cho các người sống lại sau cái chết của các người hầu các người c̣n có dịp tạ ơn (Allah).
2:57

Và TA đă đưa lùm mây đến che mát các người (nơi sa mạc) và đă ban Manna và Chim cút xuống cho các người (và phán): ”Hăy ăn những món tốt và sạch mà TA cung cấp cho các người.” (Nhưng họ không bằng ḷng). Và (việc bất măn của) họ không làm thiệt hại TA; ngược lại, nó chỉ làm thiệt hại bản thân của họ mà thôi.
2:58

Và hăy nhớ khi TA đă phán: “Hăy đi vào thị trấn (Jerusalem) này và ăn tùy thích thực phẩm dồi dào của nó ở bất cứ nơi nào và hăy bước vào cửa với dáng điệu phủ phục và thưa: ‘Xin Ngài tha thứ cho chúng tôi’, TA sẽ tha thứ những lỗi lầm của các người và sẽ gia ân cho những người làm tốt.
2:59

Nhưng những kẻ làm điều sai quấy đă thay đổi lời khác với lời đă được truyền xuống cho chúng. Bởi thế, TA đă ban tai họa từ trên trời xuống trừng phạt những kẻ làm điều sai quấy v́ tội chúng đă tráo trở.
2:60

Và hăy nhớ khi Musa cầu xin nước uống cho người dân của Người. TA (Allah) phán: “Hăy dùng chiếc gậy của Ngươi mà đánh lên tảng đá.” Thế là từ đó phun ra mười hai mạch nước suối (cho mười hai bộ lạc của Israel ). Mỗi bộ lạc đều biết điểm nước của họ. Hăy ăn (thực phẩm) và uống (nước) do Allah ban cho và chớ làm điều thối nát trên trái đất.
2:61

Và hăy nhớ khi các người đă bảo Musa: “Hỡi Musa! Chúng tôi không thể tiếp tục cam chịu một loại thức ăn này măi. Xin Thầy hăy cầu xin Rabb (Allah) của Thầy giùm chúng tôi để Ngài làm mọc ra từ đất trồng những loại thực phẩm như: rau tươi, dưa chuột, tỏi, đậu lăng-ti và hành tây.” (Musa) đáp: “Phải chăng các người muốn đổi cái tốt lấy cái xấu? Hăy đi đến bất cứ thị trấn nào (của Ai-cập), các người sẽ có được những món mà các người đ̣i hỏi.” Và họ đă bị hạ nhục và nghèo khó và tự rước vào thân sự giận dữ của Allah. Sở dĩ như thế là v́ họ đă từng phủ nhận các Lời Mặc khải của Allah và đă giết các Nabi của Allah không có lư do chính đáng. Như thế là v́ họ đă bất tuân Allah và hằng vượt quá mức giới hạn.
2:62

Quả thật, những ai tin tưởng (nơi Qur'an) và những ai là người Do thái và tín đồ Ki-Tô ạ giáo và những người Sabian , ai tin tưởng nơi Allah và Ngày Cuối cùng và làm việc thiện th́ sẽ có phần thưởng của họ nơi Rabb của họ; và họ sẽ không lo sợ cũng sẽ không buồn phiền.
2:63

Và hăy nhớ khi TA (Allah) đă nhận lời Giao ước của các người và nhấc ngọn núi Tur (tại Sinai) cao khỏi đầu của các người (và phán): “Hăy nắm vững những điều mà TA đă ban cho các người (trong Taurah) và hăy nhớ cho kỹ những điều ghi trong đó để may ra các người sẽ ngay chính sợ Allah.”
2:64

Rồi sau đó các người quay lưng làm ngơ. Nếu Allah không đặc ân và khoan dung th́ chắc chắn các người đă trở thành những kẻ mất mát.
2:65

Và các người đă dư biết ai trong các người là những kẻ vi phạm Ngày Thứ bảy . Bởi thế, TA (Allah) đă phán cho chúng: “Hăy thành loài khỉ đáng khinh!”
2:66

Bởi thế, TA (Allah) đă dùng nó để cảnh cáo những kẻ sống vào thời đại của chúng và những ai sống sau chúng và làm một bài học cho những người ngay chính sợ Allah.
2:67

Và hăy nhớ khi Musa nói với người dân của Người: “Quả thật, Allah ra lệnh cho các ngươi tế một con ḅ cái tơ .” Họ bảo: “Phải chăng Thầy mang chúng tôi ra làm tṛ cười?” (Musa) đáp: “Ta cầu xin Allah che chở, chớ để ta thành một người ngu muội.”
2:68

Họ bảo: “Thầy hăy cầu xin Rabb của Thầy giùm chúng tôi, cho chúng tôi biết rơ nó là ǵ?” (Musa) đáp: “Ngài (Allah) phán: “Nó là một con ḅ cái không già lắm cũng không non lắm, cỡ tuổi trung b́nh. Nào, hăy làm theo điều Ngài ra lệnh.”
2:69

Họ bảo: “Thầy hăy cầu xin Rabb của Thầy giùm chúng tôi, cho chúng tôi biết rơ mầu da của nó là ǵ.” (Musa) đáp: “Ngài (Allah) phán: “Nó là một con ḅ cái mầu da vàng hung, làm cho người xem thích thú.”
2:70

Họ bảo: “Thầy hăy cầu xin Rabb của Thầy giùm chúng tôi, cho chúng tôi biết rơ nó là ǵ bởi v́ đối với chúng tôi các con ḅ cái đều giống nhau, dễ nhầm lẫn. Lần này nếu Allah muốn, chúng tôi sẽ được chỉ dẫn đúng đắn.”
2:71

(Musa) đáp: “Ngài (Allah) phán: “Nó là một con ḅ cái không bị bắt cầy đất cũng không dùng để kéo nước vào ruộng, khỏe mạnh và nguyên lành.” Họ bảo: “Bây giờ Thầy tŕnh bày rơ sự thật.” Và họ đă tế nó nhưng hầu như không muốn làm.
2:72

Và hăy nhớ khi các ngươi đă giết một sinh mạng nhưng căi vă nhau về nó. Và Allah trưng bày điều mà các ngươi đă giấu giếm.
2:73

Bởi thế, TA (Allah) đă phán: “Hăy đánh nó (tử thi) với một bộ phận của nó (con ḅ).” Bằng cách đó, Allah làm cho người chết sống lại và làm cho các ngươi thấy Dấu lạ của Ngài để may ra các ngươi am hiểu.
2:74

Rồi kể từ sau đó, quả tim của các ngươi hóa cứng giống như đá hoặc cứng hơn. Bởi v́, có loại đá từ đó nước suối phun ra và cũng có loại đá chẻ đôi để nước trong đó chảy ra; và cũng có những loại đá v́ sợ Allah mà rơi xuống. Và Allah không làm ngơ trước những điều các ngươi làm.
2:75

(Hỡi những ai có đức tin!) Phải chăng các ngươi nuôi hy vọng rằng họ (người dân Do thái) sẽ tin tưởng các ngươi? Và chắc chắn một thành phần của họ đă nghe và hiểu rơ Lời phán của Allah nhưng cố t́nh bóp méo ư nghĩa của nó trong lúc họ biết.
2:76

Và khi gặp những ai có đức tin, họ bảo: “Chúng tôi tin tưởng,” Nhưng khi gặp riêng nhau, họ bảo: “Quí vị có cho họ (người Muslim) biết những điều mà Allah đă tiết lộ cho quí vị (trong Taurah) để họ dùng nó mà tranh luận với quí vị trước mặt Rabb của quí vị?” Thế phải chăng các người không hiểu?
2:77

Há họ không biết rằng Allah biết rơ điều họ giấu giếm và điều họ tiết lộ?
2:78

Và trong bọn họ có những tên mù chữ không biết Kinh sách là ǵ ngoài những điều mơ ước; và họ chỉ phỏng đoán.
2:79

Bởi thế, khốn nạn cho những ai đă tự tay ḿnh viết Kinh sách rồi bảo: ‘Đây là Kinh sách từ Allah,’ hầu mang nó đi bán với một giá nhỏ nhoi. Bởi thế, khốn nạn cho họ về những điều mà bàn tay của họ đă viết ra; và khốn nạn cho họ về những món lợi mà họ đă kiếm chác.
2:80

Và họ bảo: “Lửa (của Hỏa ngục) chỉ chạm phải thân ḿnh chúng tôi trong một số ngày nhất định.” Hăy bảo: “Há các người đă nhận từ Allah một lời Giao ước bởi v́ Allah không bao giờ thất ước? hoặc há các người đă đổ thừa cho Allah điều mà các người không biết?”
2:81

Vâng, ai chuốc tội và tội quấn lấy thân th́ chắc chắn sẽ là người dân của Lửa; họ sẽ ở trong đó đời đời.
2:82

Ngược lại, những ai có đức tin và làm việc thiện th́ sẽ là cư dân của Thiên đàng nơi mà họ sẽ vào ở trong đó đời đời.
2:83

Và hăy nhớ khi TA (Allah) đă nhận Lời Giao ước từ con cháu Israel: “Các ngươi chỉ tôn thờ riêng Allah và ăn ở tử tế với cha mẹ và bà con ruột thịt và các trẻ mồ côi và người thiếu thốn và ăn nói lễ độ với mọi người và chu đáo dâng lễ 'Salaah' và đóng 'Zakaah'; rồi các ngươi quay lưng làm ngơ ngoại trừ một thiểu số; và các ngươi là những kẻ bội ước.
2:84

Và hăy nhớ khi TA (Allah) đă nhận Lời Giao ước của các ngươi: “Chớ làm đổ máu của các ngươi và chớ xua đuổi nhau ra khỏi nhà cửa của các ngươi rồi các ngươi long trọng xác nhận và làm chứng.”
2:85

Rồi cũng chính các ngươi lại giết hại lẫn nhau và xua đuổi một thành phần của các ngươi ra khỏi nhà cửa của họ, tiếp tay chống lại họ trong tội lỗi và hận thù; và nếu họ rơi vào tay của các ngươi như tù binh th́ các ngươi đ̣i họ chuộc mạng mặc dù các ngươi không được phép trục xuất họ. Há các ngươi chỉ tin một phần Kinh sách và phủ nhận phần c̣n lại? Bởi thế, phần phạt dành cho ai trong các ngươi làm điều đó không ǵ khác hơn là sự nhục nhă ở đời này; và vào Ngày Phục sinh, họ sẽ nhận một sự trừng phạt khủng khiếp hơn bởi v́ Allah không làm ngơ trước những điều các ngươi làm.
2:86

Họ là những kẻ đă mua đời này với giá của Đời sau. Bởi thế, h́nh phạt đối với họ sẽ không được giảm nhẹ; và họ sẽ không được ai giúp đỡ.
2:87

Và chắc chắn TA (Allah) đă ban cho Musa (Môi-se) Kinh sách và đă cử phái sau Người một loạt các Sứ giả. TA đă ban cho ‘Isa (Giê-su), con trai của Maryam, những bằng chứng rơ rệt và hỗ trợ Người với Ruh-al-Qudus (Thiên Thần Jibril). Phải chăng mỗi lần một Thiên sứ (của TA) đến với các ngươi mang theo điều mà bản thân các ngươi không thích, các ngươi đă tỏ ra ngạo mạn? Rồi các ngươi đă bài bác một số và đă giết chết một số khác?
2:88

Và họ nói: “Quả tim của chúng tôi là những cái bọc kín .” Không, Allah nguyền rủa họ v́ tội vô đức tin tin của họ. Bởi thế, họ ít tin tưởng.
2:89

Và khi một Kinh sách từ Allah đến với họ, xác nhận điều mà họ đang giữ (trong Taurah và Injil) và mặc dù trước đó, họ đă từng cầu nguyện cho họ được thắng những ai không có đức tin ; nhưng khi điều mà họ công nhận đúng đă đến với họ th́ họ lại phủ nhận. Bởi thế, Allah nguyền rủa những kẻ không có đức tin.
2:90

Và tồi tệ thay điều v́ nó mà họ đă bán rẻ linh hồn của họ, rằng v́ đố kỵ mà họ không tin nơi điều do Allah ban xuống (nói) rằng đáng lư Allah, với ḷng ưu-ái của Ngài nên ban lời mặc khải xuống cho ai mà Ngài muốn trong số bầy tôi của Ngài (thay v́ Muhammad). Bởi thế, họ tự chuốc lấy sự giận dữ này đến sự giận dữ khác (của Allah). Và những kẻ không có đức tin sẽ nhận một sự trừng phạt nhục nhă.
2:91

Và khi có lời bảo họ: “Hăy tin tưởng nơi điều Allah ban xuống;” họ đáp: “Chúng tôi tin nơi điều đă được ban xuống cho chúng tôi (trong Taurah)” và họ không tin nơi điều nào khác sau nó (Taurah), trong lúc Nó (Qur'an) là sự Thật xác nhận điều mà họ đang giữ. Hăy bảo họ: “Thế tại sao các ngươi đă giết các Nabi của Allah trước đây nếu các người thực sự có đức tin?”
2:92

Và chắc chắn Musa (Môi-se) đă đến gặp các ngươi với những bằng chứng rơ rệt rồi sau khi Người (đi vắng), các ngươi đă mang con ḅ con (đúc) ra thờ và các ngươi là những kẻ làm điều sai quấy.
2:93

Và hăy nhớ khi TA (Allah) nhận Lời Giao ước của các ngươi và đă nhấc ngọn núi Tur (ở Sinai) cao khỏi đầu của các ngươi (và phán): “Hăy nắm thật vững những điều mà TA đă ban cho các ngươi và hăy tuân theo. Họ đáp: “Chúng tôi nghe nhưng chúng tôi không tuân theo.” Và v́ không có đức tin, nên (h́nh ảnh của) con ḅ con (đúc) đă thấm sâu vào tấm ḷng của họ. Hăy bảo họ: “Tồi tệ thay điều mà đức tin của các người đă sai bảo các người nếu các người tin tưởng (như thế).”
2:94

Hăy bảo họ: “Nếu nhà-ở ở Đời sau với Allah chỉ đặc biệt dành riêng cho các ngươi chứ không cho ai khác trong nhân loại, th́ hăy mong cho được chết sớm đi nếu các ngươi nói thật.”
2:95

Và nhất định họ sẽ không bao giờ mong được chết sớm do bởi sợ những điều (tội lỗi) mà bàn tay của họ đă gởi đi trước và Allah biết rơ những kẻ làm điều sai quấy.
2:96

Và chắc chắn Ngươi sẽ thấy trong loài người, họ là những kẻ tham sống nhất, tham lam hơn những người thờ đa thần. Mỗi một người của họ đều ao ước được sống thọ bằng một ngàn năm nhưng tuổi thọ đó chẳng giải cứu họ thoát khỏi sự trừng phạt của Allah bởi v́ Allah là Đấng hằng thấy những điều mà họ đă làm.
2:97

Hăy bảo: “Ai là kẻ thù của (Thiên thần) Jibril bởi v́ Người (Jibril) mang Nó (Qur'an) xuống đặt vào tấm ḷng của Ngươi theo phép của Allah, nhằm xác nhận những điều đă được ban xuống trước nó; Nó vừa là một chỉ đạo vừa là một tin mừng cho những người có đức tin.
2:98

Ai là kẻ thù chống Allah và các Thiên thần và các Thiên sứ và (Thiên thần) Jibril và (Thiên thần) Mikail, th́ Allah sẽ là kẻ thù của những kẻ không có đức tin đó.”
2:99

Và chắc chắn TA (Allah) đă ban xuống cho Ngươi các câu kinh rơ rệt nhưng chỉ những kẻ bướng bỉnh mới không tin tưởng.
2:100

Phải chăng mỗi lần cam kết một lời giao ước nào, một thành phần của họ quẳng nó sang một bên? Không, đa số bọn họ không có đức tin.
2:101

Và khi một Thiên sứ đến với họ để xác nhận những điều họ đang giữ th́ một thành phần của những kẻ đă được ban cấp kinh sách đă quẳng Kinh sách của Allah ra sau lưngỳ, làm như họ không hay biết ǵ!
2:102

Ngược lại, họ nghe theo những điều mà những tên Shaytan đă đọc (sai lệch) về quyền lực của Sulayman (Sô-lô-mong). Sulayman đă không phủ nhận đức tin; ngược lại, chỉ những tên Shaytan mới không tin tưởng: Chúng dạy loài người pháp thuật đă được ban xuống cho hai Thiên thần Harut và Marut tại Ba-bi-lôn. Nhưng hai vị (Thiên thần) này không dạy (pháp thuật) cho một ai mà không bảo trước: “Chúng tôi đây chỉ là một sự cám dỗ (để thử thách quí vị); do đó chớ phủ nhận đức tin.” Tuy nhiên, họ vẫn học từ hai vị Thiên thần đó những điều mà họ dùng để chia ly cặp vợ chồng. Và họ không hại được một ai trừ phi Allah chấp thuận. Và họ đă học hỏi điều làm thiệt hại bản thân họ chứ không làm lợi ǵ cho họ. Bởi v́ họ biết chắc ai mua bán pháp thuật th́ sẽ không được hưởng một phần (tốt) nào ở Đời sau. Và tồi tệ thay món hàng v́ nó mà họ đă bán rẻ linh hồn của họ. Phải chi họ biết điều đó!
2:103

Và nếu họ có đức tin và sợ Allah th́ chắc chắn phần thưởng từ Allah sẽ tốt hơn nhiều. Phải chi họ biết điều đó!
2:104

Hỡi những ai có niềm tin! Chớ dùng tiếng Raa'inaa (mà xưng hô với Thiên sứ) mà hăy dùng tiếng Unzurnaa (để xưng hô với Người); và hăy chú ư nghe Người (dạy). Và những kẻ không có đức tin sẽ bị trừng phạt đau đớn (v́ tội xúc phạm Thiên sứ.)
2:105

Những kẻ không có đức tin, dù là thành phần của Người dân Kinh sách hay người dân đa thần đều không muốn một điều tốt nào từ Rabb (Allah) của các người được ban xuống cho các người. Nhưng do ḷng Khoan dung của Ngài, Allah chọn người nào Ngài muốn (để phục vụ Ngài) bởi v́ Allah là Chủ nhân của Thiên ân Vĩ đại.
2:106

Bất cứ một câu kinh nào mà TA (Allah) hủy bỏ hoặc bỏ quên th́ sẽ được TA thay thế bằng một câu kinh tốt hơn hoặc tương đương. Há ngươi (hỡi người!) không biết rằng Allah có quyền trên tất cả mọi vật?
2:107

Há ngươi (hỡi người!) không biết rằng Allah cai trị các tầng trời và trái đất? Và ngoài Ngài, các ngươi không có một vị Bảo hộ hay một vị Cứu tinh nào khác.
2:108

Há các ngươi muốn vặn hỏi Thiên sứ của các ngươi giống như (Thiên sứ) Musa (Môi-se) đă bị vặn hỏi trước đây? Và ai thay đổi từ chỗ có đức tin sang chỗ không tin tưởng th́ chắc chắn sẽ đi lạc khỏi chính đạo (Islam) êm ả.
2:109

Đa số Người dân Kinh sách, do ḷng ganh tị, muốn làm cho các ngươi trở lại t́nh trạng mất đức tin sau khi các ngươi đă có đức tin vàsau khi họ đă chứng kiến rơ rệt sự Thật. Bởi thế, hăy lượng thứ và bỏ qua cho họ cho đến khi Allah ban hành Mệnh lệnh của Ngài. Và quả thật, Allah có toàn quyền định đoạt trên tất cả mọi việc.
2:110

Và hăy chu đáo dâng lễ 'Salaah' và đóng 'Zakaah' và bất cứ điều (tốt) nào mà các ngươi đă gởi đi trước cho bản thân các ngươi, th́ các ngươi sẽ t́m thấy nó lại nơi Allah bởi v́ chắc chắn Allah thấy hết những điều tốt mà các ngươi đă làm.
2:111

Và họ bảo: “Chỉ người Do thái và người theo Ki- tô giáo được vào Thiên đàng.” Đấy chẳng qua là điều mơ ước của họ. Hăy bảo: “Hăy trưng các bằng chứng của các ngươi ra xem nếu các ngươi nói thật.”
2:112

Vâng, bất cứ ai đệ nạp sắc diện của ḿnh cho Allah, đồng thời là một người làm tốt th́ sẽ nhận phần thưởng nơi Rabb của y. Họ sẽ không lo sợ cũng sẽ không buồn phiền.
2:113

Và những người Do Thái bảo: “Các tín đồ Ki-tô giáo chẳng dựa vào cái ǵ để làm cơ sở; và các tín đồ Ki-tô giáo bảo: “Những người Do thái chẳng dựa vào cái ǵ để làm cơ sở, trong lúc đó họ đọc chung một Kinh sách. Tương tự như thế, những kẻ không biết ǵ cũng nói ra lời lẽ giống như lời của họ. Nhưng vào Ngày Phục sinh, Allah sẽ xét xử giữa bọn họ về những điều mà họ đă từng tranh chấp.
2:114

Và c̣n ai sai quấy hơn kẻ đă ngăn cản không cho tên của Allah được tụng niệm trong các Thánh đường của Ngài và c̣n tích cực t́m cách đập phá chúng? Đối với những kẻ đó th́ chỉ có cách làm cho chúng khiếp sợ khi chúng muốn bước vào thánh đường. Chúng sẽ bị hạ nhục ở đời này và sẽ bị trừng phạt nặng nề ở Đời sau.
2:115

Và hướng đông và hướng tây là của Allah. Bởi thế, khi các ngươi quay mặt về hướng nào th́ Allah hiện diện nơi đó. Bởi v́ quả thật, Allah Bao la, Toàn tri.
2:116

Và họ bảo: “Allah có một đứa con trai.” Quang vinh thay Ngài! Không, mọi vật trong các tầng trời và trái đất đều là (các tạo vật) của Ngài cả. Mọi vật đều thần phục Ngài,
2:117

Đấng sáng tạo các tầng trời và trái đất; và khi Ngài quyết định một việc, Ngài chỉ phán: “Hăy thành” th́ nó sẽ thành (theo Ư Ngài muốn).
2:118

Và những kẻ không biết ǵ nói: “Tại sao Allah không trực tiếp nói chuyện với bọn ta? hoặc tại sao không có một Dấu hiệu nào được mang đến cho bọn ta?” Tương tự như thế, những kẻ trước họ cũng đă nói ra những lời lẽ giống như thế. Tấm ḷng của họ giống nhau. Chắc chắn TA (Allah) đă tŕnh bày rơ những Dấu hiệu cho đám người có đức tin vững chắc.
2:119

Và chắc chắn TA (Allah) đă cử Ngươi làm một người mang Tin mừng và một người Cảnh cáo, bằng sự Thật. Và Ngươi sẽ không bị chất vấn về những cư dân của Hỏa ngục.
2:120

Và những người Do thái lẫn tín đồ Ki-tô giáo sẽ không bao giờ hài ḷng với Ngươi trừ phi Ngươi theo tín ngưỡng của họ. Hăy bảo: “Quả thật, Chỉ đạo của Allah mới là sự hướng dẫn đúng đắn.” Và nếu làm theo điều mong muốn của họ sau khi Ngươi đă tiếp thu mọi hiểu biết th́ Ngươi sẽ không được ai che chở hoặc giúp đỡ hầu tránh khỏi (sự trừng phạt của) Allah.
2:121

Những ai đă được TA (Allah) ban cấp Kinh sách nên đọc Nó (Qur’an) theo lẽ mà Nó phải được đọc; họ sẽ tin nơi Nó. Ngược lại, ai không tin nơi Nó th́ sẽ là những kẻ mất mát.
2:122

Hỡi con cháu Israel! Hăy nhớ những Ân huệ mà TA (Allah) đă ban cho các người và việc TA đă ưu đăi các người hơn thiên hạ.
2:123

Và hăy sợ một Ngày mà không một linh hồn nào sẽ giúp ích được một linh hồn nào khác và không một sự bồi thường nào sẽ được chấp nhận từ nó và sẽ không có ai can thiệp giùm cho ai và cũng sẽ không có ai giúp đỡ được ai.
2:124

Và hăy nhớ khi Ibrahim (Abraham) đă được Rabb của Người thử thách bằng những Mệnh-lệnh mà Người đă hoàn tất mỹ măn. (Allah) phán: “TA sẽ cử Ngươi làm một nhà lănh đạo cho nhân loại.” (Ibrahim) thưa: “Và từ con cháu của bề tôi nữa.” (Allah) đáp: “Lời hứa của TA không can hệ ǵ đến những kẻ làm điều sai quấy.”
2:125

Và hăy nhớ khi TA (Allah) đă chỉ định Ngôi đền (Ka'bah) làm một nơi an toàn cho thiên hạ tới lui thăm viếng và (phán): “Hăy dùng chỗ đứng của Ibrahim làm địa điểm dâng lễ”; và TA đă bắt Ibrahim và Isma’il (con trai của Người) cam kết phải giữ Ngôi đền (Ka'bah) của TA trong sạch cho những ai đi ṿng quanh Nó và những người lánh trần và những người cúi đầu (thần phục) và những người phủ phục.”
2:126

Và hăy nhớ khi Ibrahim thưa: “Lạy Rabb của bề tôi! Xin Ngài làm cho thành phố (Makkah) này an toàn và nuôi sống dân cư của nó với hoa quả, (nuôi) người nào trong bọn chúng tin tưởng nơi Allah và Ngày Cuối cùng.” (Allah) phán: “Và ai không có đức tin th́ TA sẽ cho (y) hưởng thụ ngắn ngủi rồi TA sẽ lôi đầu y đến chỗ trừng phạt của Hỏa ngục; và đó là một nơi đến cuối cùng xấu xa nhất.”
2:127

Và hăy nhớ khi Ibrahim và Isma’il xây móng Ngôi đền (và cầu nguyện): “Lạy Rabb chúng tôi! Xin Ngài chấp nhận từ chúng tôi, bởi v́ Ngài là Đấng Hằng nghe và Hằng biết.”
2:128

“Lạy Rabb chúng tôi! Xin Ngài làm cho chúng tôi thành hai người Muslim (thần phục) Ngài và tạo một Ummah (Cộng đồng) Muslim của Ngài từ con cháu của chúng tôi và chỉ bảo cho chúng tôi những nghi lễ bắt buộc và lượng thứ cho chúng tôi bởi v́ chắc chắn Ngài là Đấng Hằng Lượng thứ, Rất mực Khoan dung.
2:129

“Lạy Rabb chúng tôi! Xin Ngài dựng lên trong chúng một Thiên sứ xuất thân từ chúng. Người sẽ đọc các Lời Mặc khải của Ngài cho chúng và sẽ dạy chúng Kinh sách và Lẽ đúng đắn khôn ngoan; và Người sẽ thanh sạch hóa chúng. Quả thật, Ngài là Đấng Toàn năng, Đấng Chí Minh.”
2:130

Và chỉ ai tự lừa dối bản thân mới bỏ tín ngưỡng của Ibrahim bởi v́ TA (Allah) đă chọn Người (làm một nhà lănh đạo) ở trần gian này; và ở Đời sau, chắc chắn Người sẽ ở trong hàng ngũ của những người tốt.
2:131

Và hăy nhớ khi Rabb của Người (Ibrahim) đă phán bảo Người: “Hăy thần phục (Ta!)” (Ibrahim) thưa: “Bề tôi xin nạp ḿnh thần phục Rabb (Allah) của vũ trụ.”
2:132

Và Ibrahim đă truyền bảo điều đó cho các con của Người; và Ya'qub (Gia-cốp) cũng làm y như thế, dặn các con: “Này các con! Quả thật, Allah đă chọn tôn giáo (Islam) cho các con; bởi thế các con chỉ chết trong t́nh trạng các con là những người Muslim (thần phục Allah).
2:133

Há các ngươi đă chứng kiến cảnh Ya'qub (Gia-cốp) sắp từ trần khi Người bảo các đưa con của Người: “Các con sẽ thờ phụng ai sau cha?” (Các con) thưa: “Các con sẽ thờ phụng Đấng Thượng Đế của cha và Thượng Đế của tổ tiên của cha: Ibrahim, Isma'il và Ishaq, một Thượng Đế Duy-nhất; và các con là những người Muslim (thần phục Allah).”
2:134

Đó là một Cộng đồng đă vĩnh viễn ra đi. Họ sẽ hưởng thành quả mà họ đă thu hoạch c̣n các người th́ về phần công lao của các người. Các người sẽ không bị chất vấn về những công việc mà họ đă làm.
2:135

Và họ nói: “Hăy trở thành người Do Thái hay thành tín đồ Ki-tô giáo nếu muốn được hướng dẫn.” Hăy bảo: “Không, (Ta theo) tín ngưỡng của Ibrahim, chính trực (chỉ tôn thờ riêng Allah) và Người không phải là một người thờ đa thần.”
2:136

Các người hăy bảo: “Chúng tôi tin tưởng nơi Allah và các điều đă được ban xuống cho chúng tôi và các điều đă được ban xuống cho Ibrahim, và Isma’il và Ishaq và Ya'qub và các Bộ lạc (của Israel); và các điều đă được ban xuống cho Musa (Môi-se) và 'Isa (Giê-su) và các điều đă được ban xuống cho các Nabi từ Rabb của Họ; chúng tôi (người Muslim) không phân biệt một Vị (Nabi) nào và chúng tôi là những người Muslim (thần phục Allah).
2:137

Bởi vậy, nếu họ tin tưởng nơi các điều giống với các điều đă được ban cho các ngươi (Muslim!), th́ chắc chắn họ đi đúng đường. Ngược lại, nếu họ quay lưng làm ngơ, th́ chính họ mới là những kẻ đă chia rẽ tôn giáo. Và một ḿnh Allah đủ (giúp) Ngươi đương đầu với họ, bởi v́ Ngài là Đấng Toàn thính và Toàn tri.
2:138

Mầu sắc (tôn giáo) của Allah (là Islam). Và ai trội hơn Allah trong việc nhuộm mầu (các tín đồ của Ngài?) Và chúng tôi là những người thờ phụng Ngài.
2:139

Hăy bảo: “Phải chăng quí vị muốn tranh luận với chúng tôi về Allah trong lúc Ngài là Rabb của chúng tôi và là Rabb của quí vị? Và phần việc của chúng tôi là của chúng tôi và phần việc của quí vị là của quí vị. Và chúng tôi thành tâm với Ngài.
2:140

Hoặc há quí vị bảo Ibrahim, Isma’il, Ishaq, Ya'qub và các Bộ lạc (của Israel) là những người Do thái hay tín đồ Ki-tô giáo? Hăy bảo: “Há quí vị biết hơn Allah?” C̣n ai sai quấy hơn kẻ đă giấu giếm Lời xác nhận từ Allah mà yỳ đang giữ? Và Allah không làm ngơ trước những điều các ngươi làm.
2:141

Đó là một Cộng đồng đă qua đời. Họ gặt hái thành quả về những điều (thiện) mà họ đă thu hoạch; ngược lại, của quí vị th́ là điều mà quí vị đă thu hoạch. Quí vị sẽ không bị chất vấn về những điều mà họ đă làm.
2:142

Những kẻ điên rồ trong thiên hạ sẽ nói: “Điều ǵ đă làm họ (người Muslim) thay đổi Qiblah mà họ thường quay về (để dâng lễ?)” Hăy bảo: “Hướng đông và hướng tây là của Allah. Ngài hướng dẫn người nào Ngài muốn đến con đường ngay chính.”
2:143

Và TA (Allah) đă làm cho các người thành một Cộng đồng đúng đắn để các người trở thành các nhân chứng cho nhân loại và Thiên sứ là một nhân chứng cho các người; và TA (Allah) đă chỉ định Qiblah mà Ngươi thường quay về (để dâng lễ) là để TA (Allah) biết ai là người tuân theo Thiên sứ so với ai là người quay gót chân theo hướng khác. Và quả thật đó là một thay đổi rất lớn, nhưng không mấy trọng đại đối với những ai đă được Allah hướng dẫn. Và Allah không làm cho đức tin của các người thành vô nghĩa bởi v́ Allah rất mực Độ lượng, rất mực Khoan dung.
2:144

Chắc chắn TA (Allah) đă thấy Ngươi quay mặt lên trời (cầu xin Chỉ đạo). Bởi thế, TA (Allah) đă hướng Ngươi về Qiblah làm Ngươi hài ḷng. Do đó, hăy quay mặt của Ngươi hướng về Al-Masjid al-Haraam (tại Makkah). Và ở tại bất cứ nơi nào, các người hăy quay mặt về hướng đó (để dâng lễ). Và chắc chắn những ai đă được (Allah) ban cấp Kinh sách đều biết rằng đó là sự Thật do Rabb của họ ban xuống. Và Allah không làm ngơ trước những điều họ làm.
2:145

Và chắc chắn rằng nếu Ngươi có mang tất cả các bằng chứng đến cho những ai đă được ban cấp kinh sách nh́n thấy th́ nhất định họ sẽ không theo Qiblah của Ngươi; và Ngươi cũng sẽ không theo Qiblah của họ; và đôi bên không ai theo Qiblah của ai cả. Và sau khi đă tiếp thu mọi hiểu biết, nếu Ngươi tiếp tục làm theo ư muốn của họ th́ rơ thật Ngươi cố t́nh làm điều sai quấy.
2:146

Những ai mà TA (Allah) đă ban cấp kinh sách đều nh́n nhận Người (là Thiên sứ) giống như việc họ nh́n nhận con cái của họ vậy, nhưng một số trong bọn họ giấu giếm sự thật trong lúc họ biết.
2:147

Sự thật là từ Rabb của Ngươi. Bởi thế, chớ ngờ vực.
2:148

Mỗi cá nhân (hay cộng đồng) đều có một mục tiêu mà y (hay họ) hướng về. Do đó, hăy thi đua nhau làm điều lành. Bất cứ nơi nào các ngươi ở, Allah sẽ đưa các ngươi đến gặp nhau. Bởi v́ Allah có quyền chi phối trên tất cả mọi vật.
2:149

Và khởi hành từ bất cứ nơi nào, hăy quay mặt của Ngươi về hướng Masjid-il-Haraam (để dâng lễ). Và chắc chắn đó là sự Thật từ Rabb của Ngươi. Và Allah không làm ngơ trước những điều các người làm.
2:150

Và khởi hành từ bất cứ nơi nào, hăy quay mặt của Ngươi về hướng Masjid-il-Haraam; và ở tại bất cứ nơi nào, hăy quay mặt các người hướng về đó (để dâng lễ) để cho thiên hạ không c̣n lư do nào để tranh chấp với các người (về Qiblah) ngoại trừ những ai làm điều sai quấy trong bọn họ. Bởi thế, chớ sợ họ mà hăy sợ TA. Và hầu TA hoàn tất Ân huệ của TA cho các ngươi và để các ngươi được hướng dẫn đúng đắn;
2:151

Tương tự việc TA (Allah) đă cử phái một Thiên sứ xuất thân từ các ngươi đến đọc cho các ngươi các Lời Mặc khải của TA và thanh sạch hóa các ngươi và dạy các ngươi Kinh sách (Qur'an) và Lẽ đúng đắn khôn ngoan và dạy các ngươi những điều mà các ngươi chưa từng biết.
2:152

Bởi thế, hăy nhớ TA; TA sẽ nhớ các ngươi trở lại. Và hăy biết ơn TA và chớ phụ ân TA.
2:153

Hỡi những ai có niềm tin! Hăy cầu xin (Allah) giúp đỡ trong kiên-nhẫn và dâng lễ 'Salaah'. Bởi v́ quả thật, Allah ở cùng với những người kiên nhẫn.
2:154

Và chớ nói về những ai đă hy sinh tính mạng cho Chính nghĩa của Allah rằng họ đă chết. Không, họ vẫn c̣n sống nhưng các người không nhận thấy.
2:155

Và chắc chắn TA (Allah) sẽ thử thách các người với những điều sợ hăi, và đói khát, và mất mát tài sản và (thiệt hại) sinh mạng và (thất mùa) hoa quả, nhưng hăy báo tin mừng cho những người kiên nhẫn:
2:156

Những ai khi gặp phải thiên tai sẽ nói: “Quả thật, chúng tôi thuộc về Allah và chúng tôi sẽ trở về với Ngài”:-
2:157

Họ là những người sẽ nhận PhúÔc lành và sự Khoan dung của Rabb của họ và là những người được hướng dẫn.
2:158

Quả thật, (hai ngọn đồi) Safa và Marwah (tại Makkah) là những biểu hiệu của Allah. Do đó, ai làm Hajj hoặc 'Umrah tại Ngôi đền (của Allah) th́ sẽ không có tội khi đi ṿng hai địa điểm đó. Và ai tự nguyện làm điều lành th́ quả thật Allah Hằng ghi ơn và Hằng biết.
2:159

Quả thật, những ai giấu giếm những bằng chứng rơ rệt mà TA (Allah) đă ban xuống cùng với Chỉ đạo mà TA đă tŕnh bày rơ cho nhân loại trong Kinh sách, th́ sẽ bị Allah nguyền rủa và bị cả những người thóa mạ, nguyền rủa luôn.
2:160

Ngoại trừ những ai biết sám hối và phục thiện và công bố chúng th́ sẽ được TA đoái thương tha thứ bởi v́ TA là Đấng Hằng quay lại Tha thứ, rất mực Khoan dung.
2:161

Bởi v́ quả thật những ai phủ nhận đức tin và chết trong t́nh trạng không có đức tin th́ sẽ bị cả Allah và Thiên thần và nhân loại nguyền rủa, tất cả;
2:162

Chúng sẽ ở trong đó đời đời. H́nh phạt dành cho chúng sẽ không được giảm nhẹ và chúng sẽ không được buông tha.
2:163

Và Thượng Đế của các người là một Thượng Đế Duy nhất. Không có Thượng Đế nào khác ngoài Ngài (Allah), Đấng rất mực Độ lượng, Đấng rất mực Khoan dung.
2:164

Quả thật, trong việc tạo hóa các tầng trời và trái đất; và việc luân chuyển ban đêm và ban ngày; và việc các chiếc tàu chở hàng hóa vượt trùng dương làm lợi cho nhân loại; và việc Allah ban nước mưa từ trên trời xuống mà Ngài dùng làm hồi sinh mảnh đất đă chết khô; và việc Ngài rải tung đủ loại sinh vật trên khắp mặt đất; và việc chuyển hướng các luồng gió và luồng mây mà Ngài chế ngự giữa trời và đất; tất cả các việc đó là những Dấu hiệu cho những người biết suy nghĩ.
2:165

Nhưng trong nhân loại có những kẻ đă dựng những đối thủ ngang hàng với Allah. Họ yêu thương chúng giống như t́nh thương dành cho Allah. Ngược lại, những ai có đức tin th́ yêu thương Allah mạnh hơn. Và nếu những kẻ làm điều sai quấy nh́n thấy thấy h́nh phạt th́ chúng sẽ biết tất cả mọi quyền lực đều thuộc về Allah cả; và Allah rất nghiêm khắc trong việc trừng phạt.
2:166

Khi đối diện h́nh phạt, những kẻ lănh đạo sẽ phủ nhận những kẻ phục tùng và mọi quan hệ giữa đôi bên sẽ bị cắt đứt toàn bộ.
2:167

Và những kẻ phục tùng sẽ bảo: “Nếu có cơ hội trở lại trần gian, th́ chúng tôi sẽ phủ nhận bọn chúng giống như việc bọn chúng đă phủ nhận chúng tôi ngày nay.” Allah sẽ cho chúng thấy kết quả của việc làm của chúng chỉ gồm những ân hận và nuối tiếc giống như thế. Và chúng sẽ không có cách nào thoát ra khỏi Lửa.
2:168

Hỡi nhân loại! Hăy ăn những thức ăn được phép dùng và tốt sạch và chớ dẫm theo dấu chân của Shaytan; quả thật nó là kẻ thù công khai của các người.
2:169

Nó ra lệnh cho các người làm điều tội lỗi và điều khả ố và bắt các người nói về Allah những điều mà các người không biết.
2:170

Và khi có lời bảo họ: “Hăy tuân theo những điều do Allah ban xuống,” th́ họ đáp: “Không, chúng tôi sẽ tuân theo điều mà chúng tôi thấy cha mẹ của chúng tôi đang theo.” Sao! Ngay cả việc cha mẹ của họ không hiểu biết ǵ hoặc không được ai hướng dẫn?
2:171

Và h́nh ảnh của những kẻ phủ nhận đức tin giống như những con vật mà người ta thét to nhưng chúng không nghe ǵ khác ngoài tiếng gọi và tiếng thét. Điếc, câm và mù, chúng không hiểu ǵ.
2:172

Hỡi những ai có niềm tin! Hăy ăn những thức ăn tốt sạch mà TA (Allah) đă cung cấp cho các người; và hăy biết ơn Allah nếu các người chỉ tôn thờ riêng Ngài.
2:173

(Allah) chỉ cấm các người ăn (thịt của) xác chết, và máu (huyết), và thịt của con heo, và những món mà tên của các thần linh khác không phải là Allah đă được nhắc đến. Nhưng ai v́ nhu cầu bắt buộc mà phải dùng, không lạm dụng cũng không quá độ, th́ sẽ không có tội. Bởi v́ quả thật Allah hằng Tha thứ, rất mực Khoan dung.
2:174

Quả thật, những ai giấu giếm những điều trong kinh sách mà Allah đă ban xuống và dùng nó để mua bán với một giá nhỏ nhoi th́ là những kẻ chỉ nuốt Lửa vào bụng. Allah sẽ không nói đến chúng vào Ngày Phục sinh, Ngài cũng sẽ không thanh sạch hóa chúng; và chúng sẽ bị trừng phạt đau đớn.
2:175

Chúng là những kẻ đă mua lấy sự lầm-lạc thay v́ theo Chỉ đạo đúng đắn và đă mua lấy h́nh phạt thay v́ sự tha thứ. Cái ǵ sẽ giúp chúng chịu đựng Lửa?
2:176

Như thế; bởi v́ Allah dă ban Kinh sách xuống bằng sự Thật; và quả thật những ai bất đồng ư kiến về Kinh sách (của Allah) th́ chắc chắn sẽ rơi vào t́nh trạng ly giáo rộng xa.
2:177

Đạo đức không phải là các ngươi quay mặt về hướng đông hay hướng tây; mà đạo đức là việc ai tin tưởng nơi Allah và Ngày Cuối cùng, và các Thiên thần, và Kinh sách (của Allah), và các Nabi (của Allah), và v́ yêu thương Ngài mà bố thí của cải cho bà con ruột thịt, và những trẻ mồ côi, và những người thiếu thốn, và những người lỡ đường, và những người ăn xin, và để chuộc và giải phóng những người nô-lệ, và chu đáo dâng lễ 'Salaah' và đóng 'Zakaah' và hoàn tất lời hứa một khi đă hứa, và kiên tŕ chịu đựng trong nghịch cảnh (đói khổ) và thiên tai (bệnh hoạn) và trong thời gian xảy ra chiến tranh (bạo động). Họ là những người chân thật và là những người ngay chính sợ Allah.
2:178

Hỡi những ai có niềm tin! Luật Qisaas (trả thù) về việc giết người được qui định như sau: một người tự do đổi lấy một người tự do; một người nô-lệ đổi lấy một người nô-lệ; một người phụ nữ đổi lấy một người phụ nữ; nhưng nếu phạm nhân nào được anh (hay em) của nạn nhân lượng thứ cho phần nào, th́ hăy làm theo yêu cầu hợp lư của y và bồi thường cho nạn nhân một cách tốt đẹp. Đây là sự giảm khinh và là sự khoan hồng từ Rabb của các ngươi. Bởi thế, sau các qui định trên, ai vượt quá mức giới hạn th́ sẽ bị trừng trị đích đáng.
2:179

Và trong luật Qisaas có việc cứu sinh mạng đối với các người, hỡi những người hiểu biết! hầu các người trở thành những người ngay chính sợ Allah.
2:180

Lệnh truyền cho các người rằng khi một ai trong các người sắp từ trần, nếu y để lại tài sản th́ phải lập di chúc cho cha mẹ và bà con ruột thịt một cách hợp lư. Đây là bổn phận của người ngay chính sợ Allah.
2:181

Bởi thế, ai sửa đổi lời di chúc sau khi đă nghe nó th́ chỉ riêng những người sửa đổi đó mới chịu tội. Bởi v́ Allah Hằng nghe và Hằng biết.
2:182

Nhưng ai sợ có sự thiên vị hoặc tội lỗi từ người để lại di chúc rồi đứng ra giàn xếp giữa những người liên hệ th́ sẽ không có tội. Quả thật, Allah Hằng Tha thứ, rất mực Khoan dung.
2:183

Hỡi những ai có niềm tin! Nhịn chay theo chế độ Siyaam được truyền xuống cho các ngươi như đă được truyền xuống cho những người trước các ngươi để các ngươi trở thành ngay chính sợ Allah,
2:184

Trong một số ngày ấn định. Nhưng ai trong các ngươi mắc bệnh hoặc đi xa nhà th́ sẽ nhịn bù lại cho đủ số ngày đă thiếu về sau. Nhưng đối với những ai có khả năng kiêng cữ (nhưng rất chật vật v́ già yếu hay đau ốm), th́ có thể chuộc tội bằng cách nuôi ăn (từng ngày) một người thiếu thốn. Nhưng người nào tự nguyện (bố thí) làm tốt, th́ điều đó tốt cho y hơn. Tuy nhiên, thực hiện 'Siyaam' tốt cho các ngươi hơn nếu các ngươi biết.
2:185

Tháng Ramadan là tháng mà Kinh Qur'an đă được ban xuống làm Chỉ đạo cho nhân loại và là bằng chứng rơ rệt về Chỉ đạo và Furqan . Bởi thế, ai trong các ngươi chứng kiến (hoặc hiện diện) tháng đó th́ phải thực hiện 'Siyaam' trọn tháng; và ai bị bệnh hoặc đi xa nhà th́ phải nhịn bù cho đủ số ngày đă thiếu về sau. Allah muốn điều dễ dàng cho các ngươi và không muốn gây khó khăn cho các ngươi hầu các ngươi hoàn tất số ngày ấn định và hầu các ngươi tán dương sự Vĩ đại của Allah về việc Ngài đă hướng dẫn các ngươi và để các ngươi có dịp tạ ơn Ngài.
2:186

Và khi bầy tôi của TA hỏi Ngươi về TA, (th́ bảo họ) TA ở gần. TA đáp lại lời cầu xin của người cầu nguyện khi y cầu xin TA. Ngược lại, họ cũng phải đáp lại (Lời gọi của) TA và tin tưởng nơi TA để may ra họ được hướng dẫn.
2:187

Các ngươi được phép ăn nằm với vợ ban đêm suốt thời gian nhịn chay 'Siyaam'. Họ là y-phục của các ngươi và các ngươi là y phục của họ. Allah biết điều các ngươi thường lén lút với nhau. Do đó, Ngài đoái thương quay lại tha thứ cho các ngươi. Bởi thế, bây giờ các ngươi được phép chung chạ với họ, nhưng hăy cố gắng thực hiện điều mà Allah đă ra lệnh cho các ngươi; và hăy ăn và uống (ban đêm) cho đến khi các ngươi thấy rơ sợi chỉ trắng của buổi rạng đông tách rời sợi chỉ đen của nó, rồi hoàn tất việc nhịn chay cho đến lúc đêm xuống. Và không được ăn nằm với vợ trong thời gian các ngươi lánh trần tu tỉnh trong thánh đường. Đó là những giới cấm quy định bởi Allah. Do đó, chớ vi phạm chúng. Allah tŕnh bày những Lời mặc khải của Ngài cho nhân loại đúng như thế để may ra họ trở thành ngay chính sợ Allah.
2:188

Và chớ gian lận ăn nuốt tài sản của các ngươi lẫn nhau, và chớ dùng nó để hối lộ các quan toà hầu các ngươi có thể ăn không một phần tài sản của người ta một cách tội lỗi trong lúc các ngươi biết.
2:189

Họ hỏi Ngươi về các vầng trăng lưỡi liềm. Hăy bảo họ: “Chúng là những thời điểm cho nhân loại ghi đếm thời gian và việc làm Hajj. Đạo đức không phải là đi vào nhà bằng cửa sau mà đạo đức là ai sợ Allah. Và hăy đi vào nhà bằng những cửa chính, và hăy sợ Allah để cho các ngươi có thể thành công.
2:190

Và v́ Chính Nghĩa của Allah hăy đánh trả những kẻ đă đánh các ngươi nhưng chớ vượt quá mức giới hạn bởi v́ quả thật Allah không yêu thương những kẻ phạm giới.
2:191

Và hăy giết chúng nơi nào các ngươi bắt được chúng và đánh đuổi chúng ra khỏi nơi mà chúng đă đuổi các ngươi ra đi bởi v́ quấy nhiễu nghiêm trọng hơn giết chóc. Nhưng chớ đánh chúng trong al-Masjid al Haraam (tại Makkah) trừ phi chúng đánh các ngươi trong đó. Và nếu chúng đánh các ngươi th́ hăy giết chúng. Đó là quả báo dành cho những kẻ không có đức tin.
2:192

Nhưng nếu chúng ngưng chiến th́ Allah Hằng Tha thứ, Rất mực Khoan dung.
2:193

Và hăy tiếp tục đánh chúng cho đến khi nào chấm dứt việc quấy nhiễu. Và chúng sẽ hoàn toàn thần phục Allah. Do đó, nếu chúng ngưng chiến th́ sẽ không c̣n mối hiềm thù nào đối với chúng nữa ngoại trừ những kẻ làm điều sai quấy.
2:194

Tháng cấm kỵ là tháng cấm kỵ (cho cả đôi bên Muslim và không Muslim) và Luật trả đũa áp dụng về những điều cấm kỵ. Bởi thế, ai vi phạm những giới cấm nhằm lấn át các ngươi, th́ hăy lấn át trở lại tương đương với điều mà chúng đă lấn át. Và hăy sợ Allah; và hăy biết rằng Allah ở cùng với những người ngay chính sợ Allah.
2:195

Và hăy chi dùng cho Chính nghĩa của Allah, và chớ để cho bàn tay (keo kiệt) của các ngươi xô đẩy các ngươi đến chỗ tự hủy và hăy làm tốt bởi v́ quả thật Allah yêu thương những người làm tốt.
2:196

Và hăy hoàn tất việc làm Hajj và 'Umrah dâng lên Allah. Nhưng nếu các ngươi bị cản trở (trong việc này) th́ hăy gởi một con vật tế đến tế (nếu có khả năng); và không được cạo đầu cho đến khi con vật tế đă đến chỗ tế. Nhưng nếu ai trong các ngươi bị bệnh hoặc ngứa da đầu (cần phải cạo) th́ phải chịu phạt bằng cách nhịn chay 'Siyaam' hoặc bố thí hoặc dâng một con vật tế. Bởi thế, khi các ngươi b́nh thường trở lại, ai muốn tiếp tục làm 'Umrah nhập chung với Hajj (tức Hajj At-Tamattu' và Al-Qiraan), th́ phải dâng một con vật tế nếu có khả năng. Nhưng nếu ai không có khả năng th́ phải nhịn chay 'Siyaam' ba (03) ngày trong thời gian làm Hajj và bảy (07) ngày sau khi trở về nhà; như vậy là đủ mười (10) ngày tất cả. Đấy là điều kiện dành cho người nào mà gia đ́nh không ở trong vùng tiếp cận al-Masjid al Hara am (tại Makkah). Và hăy sợ Allah, và hăy biết rằng Allah trừng phạt rất nghiêm khắc.
2:197

Việc thực hiện Hajj diễn ra trong những tháng được biết rơ. Bởi thế, ai thực hiện Hajj trong những tháng đó th́ không được dâm dục, không được hung ác, không được căi vă trong thời gian làm Hajj. Allah biết điều tốt các ngươi làm. Và hăy mang theo thức ăn trong thời gian xa nhà, nhưng lương thực tốt nhất là ḷng thành kính sợ Allah. Và hăy sợ TA, hỡi những người hiểu biết!
2:198

Các ngươi không mắc tội nếu đi t́m kiếm thiên lộc của Rabb của các ngươi (qua việc mua bán đổi chác trong thời gian làm Hajj). Nhưng khi các ngươi vội vă rời (thung lũng) 'Arafat (để đi Muzdalifah), hăy tán dương Allah tại Ngôi đền thiêng (ở Muzdalifah). Và hăy tán dương Allah đúng theo cách mà Ngài đă chỉ dẫn các ngươi bởi v́ quả thật trước đây các ngươi là những kẻ lầm lạc.
2:199

Rồi hăy vội vă rời (Muzdalifah) nơi mà mọi người vội vă bỏ đi và hăy cầu xin Allah tha thứ. Quả thật, Allah Hằng Tha thứ, Rất mực Khoan dung.
2:200

Do đó, khi các ngươi đă hoàn tất các nghi lễ (của Hajj), th́ hăy tán dương Allah đúng như cách mà các ngươi đă tán dương cha mẹ của các ngươi (trước đây) hoặc tán dương (Allah) mạnh hơn. Nhưng trong nhân loại có người cầu nguyện thưa: “Lạy Rabb chúng tôi! Xin Ngài ban cho chúng tôi (Ân sủng) ở đời này!” Và họ sẽ không được phần nào cả ở Đời sau.
2:201

Và trong họ, cũng có người cầu nguyện: “Lạy Rabb chúng tôi! Xin Ngài ban cho chúng tôi phần tốt ở đời này và phần tốt ở Đời sau và cứu vớt chúng tôi khỏi h́nh phạt của Lửa.”
2:202

Họ là những người sẽ được (Allah) ban cấp phần thưởng về những việc tốt mà họ đă thu hoạch. Và Allah rất nhanh trong việc thanh toán (thưởng và phạt).
2:203

Và hăy tán dương Allah vào những Ngày ấn định . Nhưng ai vội vă ra về trong ṿng hai ngày th́ không mắc tội, và ai nhất định ở lại th́ cũng không mắc tội nhất là đối với người nào sợ Allah. Và hăy sợ Allah, và hăy biết rằng các ngươi sẽ được tập trung đưa trở về với Ngài.
2:204

Và trong nhân loại có hạng người mà lời nói về trần gian này làm Ngươi trầm trồ; và y c̣n mang Allah ra làm chứng cho những điều nằm trong ḷng của y nhưng chính y lại là một tên tranh chấp hung hăn nhất.
2:205

Và sau khi bỏ đi, y vội vă đi gây rối trên trái đất, phá hoại mùa màng và giết hại gia súc. Và chắc chắn Allah không chấp nhận việc phá hoại.
2:206

Và khi có lời bảo y, 'Hăy sợ Allah', th́ tính ngạo mạn của y làm y phạm tội. Bởi thế, y xứng đáng đi vào Hỏa ngục, và chắc chắn Hỏa ngục là một nơi nghỉ rất xấu xa.
2:207

Ngược lại, trong nhân loại có hạng người chịu bán ḿnh để làm hài ḷng Allah. Và Allah Rất mực Độ lượng với bầy tôi của Ngài.
2:208

Hỡi những ai có niềm tin! Hăy theo Islam một cách trọn vẹn và chớ dẫm theo bước chân của Shaytan bởi v́ nó là kẻ thù công khai của các ngươi.
2:209

Nhưng nếu các ngươi tái phạm sau khi đă chứng kiến những bằng chứng rơ rệt th́ nên biết rằng Allah Toàn năng, Rất mực Thông suốt.
2:210

Phải chăng họ chỉ c̣n đợi Allah được Thiên thần tháp tùng xuống gặp chúng trong bóng mây và vấn đề do đó sẽ được giải quyết? Bởi v́ mọi vấn đề đều được tŕnh lên cho Allah quyết định.
2:211

Hăy hỏi con cháu Israel xem có bao nhiêu Dấu hiệu rơ rệt mà TA (Allah) đă ban cho họ? Và ai thay đổi Ân huệ của Allah sau khi đă tiếp thu nó, th́ nên biết Allah rất nghiêm khắc trong việc trừng phạt.
2:212

Đời sống trần tục này xinh đẹp và hấp dẫn đối với những kẻ không có đức tin. Chúng chê cười những người có đức tin nhưng những người ngay chính sợ Allah sẽ ở bên trên chúng vào Ngày Phục sinh. Và Allah sẽ cung cấp vô số thiên lộc cho người nào mà Ngài muốn.
2:213

(Ban đầu) nhân loại chỉ là một Cộng đồng. Sau đó (v́ họ bất đồng nên) Allah dựng các Nabi lên làm những vị vừa mang tin mừng vừa báo tin dữ, và gởi cùng với Họ Kinh sách bằng sự Thật để Họ dùng xét xử nhân loại về những mối bất đồng của họ. Nhưng chỉ những kẻ đă được ban cấp Kinh sách sau khi đă tiếp thu những bằng chứng rơ rệt, do ḷng đố kỵ đâm ra bất đồng về nó. Bởi thế, Allah, với sự chấp thuận của Ngài, đă hướng dẫn những ai có đức tin đến với Chân lư về những điều họ thường tranh chấp. Và Allah hướng dẫn người nào Ngài muốn đến con đường ngay chính (Islam).
2:214

Há các người nghĩ rằng các người sẽ vào Thiên đàng trong lúc các người chưa hề kinh qua những thử thách tương tự những cái mà những người đă qua đời trước các ngươi đă nếm? Họ đă từng kinh qua nghịch cảnh và hoạn nạn và dao động đến mức Thiên sứ và các tín đồ sát cánh với Người đều phải than: “Chừng nào sự trợ giúp của Allah mới đến?” Này! Sự ggiúp đỡ của Allah chắc chắn ở sát bên cạnh.
2:215

Họ hỏi Ngươi, vật ǵ họ phải chi dùng vào việc bố thí? Hăy bảo họ: “Bất cứ vật ǵ các ngươi chi ra từ tài sản của các ngươi, th́ là cho cha mẹ và bà con ruột thịt và trẻ mồ côi và người thiếu thốn và người lỡ đường. Và bất cứ vật ǵ các ngươi tiêu ra từ tài sản của các ngươi th́ quả thật Allah biết rơ hết.
2:216

Lệnh chiến đấu đă được truyền xuống cho các ngươi và đó là điều mà các ngươi không thích. Có lẽ các ngươi ghét điều mà chính nó lại tốt cho các ngươi và có lẽ các ngươi thích điều mà chính nó lại xấu cho các ngươi. Allah biết trong lúc các ngươi không biết.
2:217

Họ hỏi Ngươi về việc chiến đấu trong những tháng cấm kỵ. Hăy bảo họ: “Chiến đấu trong tháng cấm kỵ là một vi phạm trọng đại. Nhưng dưới cái nh́n của Allah th́ việc cản trở con đường của Allah, việc phủ nhận Ngài, và việc cấm vào al-Masjid al-Haraam (tại Makkah) cũng như việc trục xuất dân cư của nó ra khỏi đó, trọng đại hơn. Bởi v́ quấy nhiễu nghiêm trọng hơn giết chóc. Và chúng sẽ không ngưng đánh các ngươi cho đến khi nào chúng làm cho các ngươi bỏ đạo của các ngươi nếu có khả năng. Và ai trong các ngươi bỏ đạo và chết trong t́nh trạng vô đức tin th́ là những kẻ mà việc làm sẽ trở thành vô nghĩa ở đời này lẫn Đời sau. Và họ sẽ là cư dân của Lửa, nơi mà họ sẽ vào ở trong đó muôn đời.”
2:218

Quả thật, những ai có đức tin và những ai di-cư và chiến đấu cho Chính nghĩa của Allah th́ là những người hy vọng sẽ được Allah khoan dung bởi v́ Allah Hằng Tha thứ, Rất mực Khoan dung.
2:219

Họ hỏi Ngươi về việc uống rượu và cờ bạc. Hăy bảo họ: “Trong hai thứ đó vừa có một tội lớn vừa có một vài mối lợi cho nhân loại, nhưng tội của hai thứ đó lớn hơn mối lợi của chúng.” Họ lại hỏi Ngươi vật ǵ phải chi dùng (vào việc thiện). Hăy bảo họ: “Vật dư dả ngoài nhu cầu cần thiết.” Allah tŕnh bày cho các ngươi những Lời mặc khải của Ngài đúng như thế để may ra các ngươi ngẫm nghĩ
2:220

Về đời này và Đời sau. Họ hỏi Ngươi về t́nh trạng của các đứa trẻ mồ côi. Hăy bảo họ: “Cải thiện cho chúng là điều tốt nhất, và nếu các ngươi hợp tác làm ăn với chúng th́ chúng là anh em của các ngươi bởi v́ Allah biết ai là kẻ hư hỏng so với người lương thiện. Và nếu Allah muốn th́ Ngài sẽ thừa sức làm cho các ngươi gặp hoạn nạn khó khăn. Bởi v́ quả thật, Allah Toàn Năng, Rất mực Sáng suốt.
2:221

Và chớ kết hôn với các phụ nữ thờ đa-thần trừ phi họ có đức tin (nơi Allah) bởi v́ một phụ nữ nô-lệ có đức tin tốt hơn một người phụ nữ đa thần dẫu rằng họ quyến rũ các ngươi. Và chớ kết hôn (con gái của các ngươi) cho những người đàn ông đa-thần trừ phi họ có đức tin (nơi Allah) bởi v́ một người nô-lệ nam có đức tin tốt hơn một người đàn ông đa thần dẫu rằng họ quyến rũ các ngươi. Những người đa thần này mời các ngươi đến với Lửa trong lúc Allah kêu gọi các ngươi đến Thiên đàng và sự Tha thứ theo sự chấp thuận của Ngài. Và (Allah) tŕnh bày rơ các Lời mặc khải của Ngài cho nhân loại để may ra họ ghi nhớ.
2:222

Họ hỏi Ngươi về kinh kỳ của phụ nữ. Hăy bảo họ: “Nó là một ô-nhiễm. Bởi thế, hăy xa phụ nữ (người vợ) trong thời gian có kinh kỳ và chỉ đến gần họ khi nào họ sạch sẽ. Do đó, khi họ đă (tắm gội) sạch sẽ, các ngươi có thể đến với họ lúc nào, nơi nào như Allah đă chỉ bảo cho các ngươi. Quả thật, Allah yêu thương những người năng sám hối và yêu thương những người giữ ḿnh sạch sẽ.
2:223

Vợ của các ngươi là một miếng đất trồng cho các ngươi. Do đó, hăy đến gần mảnh đất trồng của các ngươi tùy lúc và tùy cách mà các ngươi muốn, nhưng hăy chuẩn bị trước cho bản thân của các ngươi (khi đến với họ). Và hăy sợ Allah, và hăy biết rằng các ngươi sẽ gặp Ngài trở lại, và hăy báo tin lành cho những người có đức tin.
2:224

Và chớ mang Allah ra làm b́nh phong chống chế cho những lời thề của các ngươi để các ngươi không làm việc đạo đức, và không sợ Allah và không ḥa giải mọi người, bởi v́ Allah Hằng Nghe và Hằng Biết.
2:225

Allah sẽ không gọi các ngươi đến hỏi về những điều vô nghĩa trong lời thề của các ngươi mà Ngài sẽ gọi các ngươi đến hỏi về những điều mà tấm ḷng của các ngươi đă cố ư làm ra; và Allah Hằng Tha thứ và Hằng Chịu đựng (với bầy tôi của Ngài).
2:226

Đối với những ai thề thốt sẽ không ăn nằm với vợ nữa, thời gian chờ đợi (cho họ suy nghĩ và quyết định) là bốn tháng. Nhưng nếu họ quyết định trở lại (với vợ) th́ chắc chắn Allah Tha thứ và Khoan dung;
2:227

Và nếu họ nhất định ly dị (vợ), th́ quả thật Allah Hằng Nghe và Hằng Biết.
2:228

Và những người vợ ly dị, v́ quyền lợi của bản thân, nên ở vậy trong ba kinh kỳ. Và họ không được giấu giếm (bào thai) mà Allah đă tạo trong bụng của họ nếu họ tin tưởng nơi Allah và Ngày sau. Và người chồng của họ có quyền ưu tiên lấy họ trở lại trong thời gian đó nếu hai người chịu ḥa với nhau. Và theo lẽ công bằng th́ các bà vợ có quyền hạn tương đương với nghĩa vụ của họ; tuy nhiên, đàn ông trội hơn phụ nữ một bậc; và Allah Toàn Năng, Rất mực Thông suốt.
2:229

Việc ly-dị chỉ được phép tuyên bố hai lần. Sau đó, vợ chồng hoặc ở lại với nhau một cách tử tế hoặc trả tự do cho nhau một cách tốt đẹp. Và các ngươi không được phép lấy lại bất cứ tiền cưới nào mà các ngươi đă tặng người vợ, ngoại trừ trường hợp đôi bên sợ không thể tôn trọng những giới hạn của Allah. Nhưng nếu các ngươi sợ đôi bên không thể tôn trọng những giới hạn của Allah, th́ đôi bên không mắc tội về phần tặng vật mà bà vợ dùng để chuộc sự tự do của ḿnh. Đây là những giới hạn qui định bởi Allah. Do đó, chớ vi phạm chúng. Và ai vi phạm những giới hạn của Allah th́ là những kẻ làm điều sai quấy.
2:230

Do đó, nếu người chồng đă ly-dị vợ, th́ bà vợ sẽ không c̣n hợp pháp cho người chồng cũ nữa trừ phi người vợ kết hôn với một người khác; nhưng nếu người này ly dị bà ta th́ hai vợ chồng (cũ) sẽ không mắc tội nếu họ thuận tái hợp với nhau và nghĩ rằng họ có thể tôn trọng những giới hạn của Allah. Đó là những giới hạn mà Allah tŕnh bày cho những người hiểu biết.
2:231

Và khi các ngươi ly-dị vợ và họ sắp hoàn tất thời hạn ở vậy th́ hoặc giữ họ lại một cách tử tế hoặc trả tự do cho họ một cách tốt đẹp; và chớ giữ họ để làm khổ họ; làm thế các ngươi sẽ phạm tội. Và ai làm thế, th́ thật sự sẽ tự làm hại bản thân ḿnh; và chớ mang các Lời Mặc khải của Allah ra bỡn cợt; và hăy nhớ Ân huệ của Allah đă ban cho các ngươi trong Kinh sách và điều đúng đắn khôn ngoan mà Ngài dùng để khuyên bảo các ngươi; và hăy kính sợ Allah; và nên nhớ rằng chắc chắn Allah biết hết mọi việc.
2:232

Khi các ngươi ly-dị các người vợ và họ đă hoàn tất thời hạn ở vậy của họ, chớ cản trở họ tái hôn với người chồng cũ nếu đôi bên thuận tái hợp với nhau một cách tốt đẹp. Đó là điều dùng để khuyên bảo những ai trong các ngươi tin tưởng nơi Allah và Ngày sau. Điều đó trong sạch và sạch sẽ cho các ngươi bởi v́ Allah biết trong lúc các ngươi không biết.
2:233

Những bà mẹ ly-dị sẽ cho con bú vú mẹ suốt hai năm tṛn đối với người (cha) nào muốn cho con họ bú vú mẹ đủ thời hạn; nhưng người cha phải chịu mọi phí tổn về ăn uống và may mặc cho các bà mẹ một cách tử tế. Mỗi linh hồn chỉ bị bắt làm việc tùy theo khả năng của nó; không bà mẹ nào bị làm khổ v́ đứa con của bà, và không người cha nào bị làm khổ v́ đứa con của ông ta. Và đối với người thừa kế, trách nhiệm cũng sẽ như thế. Nhưng nếu đôi bên tham khảo ư kiến lẫn nhau và thỏa thuận thôi cho con bú sữa mẹ th́ hai người không mắc tội nếu t́m được một bà vú nuôi cho đứa con của các ngươi; và các ngươi không mắc tội nếu các ngươi tặng bà vú nuôi (tiền quà) mà các ngươi đă đồng ư tặng họ một cách lịch thiệp. Và hăy sợ Allah, và hăy nhớ rằng Allah thấy rơ những điều các ngươi làm.
2:234

Và những ai trong các ngươi qua đời bỏ vợ ở lại, các goá phụ này v́ quyền lợi của bản thân sẽ phải ở vậy bốn tháng và mười ngày. Do đó, khi họ đă hoàn tất thời hạn ở vậy, các ngươi không có tội về việc họ tự giải quyết bản thân của họ một cách biết điều. Và Allah Hằng Quen thuộc với những điều các ngươi làm.
2:235

Và các ngươi không mắc tội nếu gián tiếp ngỏ lời đính hôn với các phụ nữ hoặc giữ kín nó trong ḷng. Allah biết rằng các ngươi sẽ tưởng nhớ các nàng ấy, nhưng chớ lén lút hứa hẹn với họ trừ phi các ngươi nói ra lời lẽ phong nhă lịch thiệp; và chớ nhất quyết ràng buộc việc thành hôn trừ phi măn hạn qui định của nó; và hăy biết rằng Allah biết điều nằm trong tâm hồn của các ngươi. Do đó, hăy thận trọng giữ ḿnh đối với Ngài, và hăy biết rằng Allah Hằng Tha thứ, Hằng Chịu đựng (với các ngươi).
2:236

Các ngươi không mắc tội nếu ly-dị vợ trước khi động pḥng hoặc chưa định cho họ tiền cưới ; nhưng hăy tặng các bà một món quà tặng thích hợp, người giầu tùy theo phương tiện của ḿnh, người nghèo tùy theo phương tiện của ḿnh, một món quà tặng lịch thiệp thích hợp với những người làm tốt.
2:237

Và nếu các ngươi ly dị vợ trước khi động pḥng nhưng sau khi đă định cho họ tiền cưới th́ phân nửa tiền cưới mà các ngươi đă định cho họ không c̣n là của các ngươi nữa trừ phi các bà từ khước hoặc từ khước bởi người đàn ông mà sự ràng buộc hôn nhân nằm trong tay của họ . Và hăy nhớ rằng việc từ khước gần với việc sợ Allah. Và chớ quên đối xử độ lượng với nhau. Bởi v́ Allah thấy rơ những điều các ngươi làm.
2:238

Hăy chăm sóc và giữ vững các lễ Salaat, nhất là cuộc lễ chính giữa (lễ 'Asr); và đứng (dâng lễ) trước Allah với tinh thần sùng kính hoàn toàn;
2:239

Nếu các ngươi sợ (nguy hiểm) th́ hăy dâng lễ ở tư thế đi bộ hoặc ở tư thế cuỡi trên lưng con vật; nhưng khi các ngươi b́nh yên trở lại th́ hăy (dâng lễ) tưởng nhớ Allah theo cách mà Ngài đă dạy các ngươi, điều mà các ngươi không biết trước đó.
2:240

Và những ai trong các ngươi qua đời bỏ vợ ở lại th́ nên lập di chúc cho các quả phụ bằng một năm cấp dưỡng và không được trục xuất họ ra khỏi nhà; nhưng nếu họ bỏ đi, th́ các ngươi không mắc tội về điều mà họ tự giải quyết bản thân của họ một cách biết điều. Và Allah Toàn Năng, Rất mực Sáng suốt.
2:241

Và các bà vợ ly dị được hưởng một số tiền cấp dưỡng, áp dụng như một nghĩa vụ đối với những người ngay chính sợ Allah.
2:242

Allah tŕnh bày rơ các Lời Mặc khải của Ngài đúng như thế để may ra các ngươi hiểu được.
2:243

Há Ngươi không để ư đến hằng ngàn người v́ sợ chết mà bỏ nhà cửa của họ ra đi? Allah đă phán với họ: “Hăy quyết tử!” rồi Ngài đă làm cho họ sống trở lại. Quả thật, Allah ban ân sủng cho loài người, nhưng đa số nhân loại phụ ơn.
2:244

Và hăy chiến đấu cho Chính nghĩa của Allah, và nên biết rằng quả thật Allah Hằng Nghe và Hằng Biết.
2:245

Ai cho Allah mượn một món mượn tốt, th́ Ngài sẽ hoàn trả nó cho y gấp đôi và nhiều hơn; bởi v́ Allah là Đấng ban ít hay nhiều (bổng lộc) và các ngươi sẽ được đưa trở về với Ngài.
2:246

Há Ngươi không để ư đến vấn đề của những vị lănh đạo trong hàng ngũ con cháu Israel sau thời đại của Musa (Môi-se) khi họ nói với một vị Nabi ( Samuel) của họ: “Hăy chỉ định một vị vua cho chúng tôi để chúng tôi chiến đấu cho Chính nghĩa của Allah?” (Nabi) đáp: “Biết đâu các ngươi sẽ không chiến đấu khi mệnh lệnh được truyền xuống cho các ngươi!” (Họ) đáp: “Tại sao chúng tôi không chiến đấu trong lúc chúng tôi lẫn con cháu chúng tôi đă bị trục xuất ra khỏi nhà cửa của chúng tôi?” Nhưng khi lệnh chiến đấu được truyền xuống cho họ th́ họ đào nhiệm ngoại trừ một thiểu số. Và Allah biết rơ những kẻ sai phạm.
2:247

Và Nabi (Samuel) của họ đă bảo họ: “Allah đă chỉ định Talut (Saul) làm vua các ngươi.” Họ đáp: “Làm sao ông ta có thể làm vua cai trị chúng tôi trong lúc chúng tôi xứng đáng hơn ông ta. Hơn nữa, ông ta cũng không được giầu sang phú quí?” (Nabi của họ) đáp: “Quả thật, Allah đă chọn ông ta để lănh đạo các ngươi và ban cho ông ta kiến thức dồi dào và thể lực hơn người. Và Allah ban quyền hành cho người nào Ngài muốn bởi v́ Allah Bao quát và Toàn tri.
2:248

Và Vị Nabi của họ bảo tiếp: “Sẽ có một Dấu hiệu xác nhận vương quyền của ông ta; các ngươi sẽ nhận một cái rương về sự thanh b́nh do Rabb (Allah) của các ngươi ban xuống; nó chứa những thánh-vật mà gia đ́nh Musa (Môi-se) và gia đ́nh Harun (Aaron) đă để lại và sẽ do những Thiên thần mang đến. Quả thật, trong sự việc đó là một Dấu hiệu cho các ngươi nếu các ngươi tin tưởng.
2:249

Bởi thế, khi xuất trận với đoàn quân của ḿnh, Talut bảo: “Chắc chắn Allah sẽ thử thách các ngươi với một con sông. Ai uống nước sông đó th́ sẽ không là người của ta; và ai không uống, th́ sẽ là người của ta trừ phi người nào uống từng hớp từ ḷng bàn tay của ḿnh.” Nhưng họ đă uống nước sông đó ngoại trừ một số rất ít. Bởi thế, khi họ băng qua sông, người (Talut) cùng với những ai có đức tin theo người lên tiếng: “Ngày nay chúng ta không đủ sức đương đầu với Jalut (Goliath) và đoàn quân của y. Tuy nhiên, những ai nghĩ rằng bề nào họ cũng phải gặp Allah trở lại, đều lên tiếng: “Có bao nhiêu lần một lực lượng nhỏ bé có thể đánh bại một lực lượng to lớn với sự chấp thuận của Allah? Bởi v́ Allah ở cùng với những người kiên cường bất khuất.”
2:250

Và khi tiến quân đến đương đầu với Jalut và đoàn quân của y, họ cầu nguyện thưa: “Lạy Rabb chúng tôi! Xin Ngài xối lên chúng tôi sự kiên tŕ nhẫn nại và làm cho bàn chân của chúng tôi đứng vững chắc và giúp chúng tôi đánh thắng những kẻ không tin.”
2:251

Bởi thế, với sự chấp thuận của Allah, họ đánh tan địch quân; và Dawud (Đa-vít) đă giết chết Jalut; và Allah đă ban cho Người (Dawud) quyền bính và sự khôn ngoan và dạy Người điều mà Ngài muốn. Và nếu Allah không dùng một nhóm người này để chặn đứng một nhóm người kia th́ trái đất sẽ rối loạn và thối nát. Nhưng chắc chắn Allah là Đấng ban ân sủng cho muôn loài.
2:252

Đấy là những Lời Mặc khải của Allah mà TA đọc cho Ngươi bằng sự Thật. Và thật sự Ngươi là một trong các Thiên sứ.
2:253

Đó là các Thiên sứ. TA đă ưu đăi một số người này hơn một số người nọ. Trong họ, có người Allah nói chuyện trực tiếp, và nâng cao cấp bậc danh dự; và TA đă ban cho 'Isa (Giê-su), con trai của Maryam (Mary), những bằng chứng rơ rệt và hỗ trợ Người với Ruh al-Qudus (Thiên thần Jibril); và nếu Allah muốn th́ những người sống sau Họ đă không chiến tranh lẫn nhau sau khi đă chứng kiến những bằng chứng rơ rệt nhưng họ bất đồng ư kiến; bởi thế, trong họ có một số c̣n tin tưởng và một số không tin. Và nếu Allah muốn th́ họ đă không chiến tranh lẫn nhau, nhưng Allah đă làm bất cứ điều ǵ Ngài muốn.
2:254

Hỡi những ai có niềm tin! Hăy chi dùng tài sản mà TA (Allah) đă ban cấp cho các ngươi trước khi xảy ra Ngày sẽ không có việc mua bán đổi chác, sẽ không có t́nh bạn hữu và cũng sẽ không có sự can thiệp nào. Và những kẻ không có đức tin là những kẻ làm điều sai quấy.
2:255

Allah! Không có Thượng Đế nào khác ngoài Ngài, Đấng Hằng sống, Đấng Tự hữu và Nuôi dưỡng vạn vật . Ngài không buồn ngủ, cũng không ngủ. Mọi vật trong các tầng trời và trái đất đều là của Ngài. Ai là người có thể can thiệp được với Ngài nếu không có phép của Ngài? Ngài biết điều xảy ra trước họ và điều xảy ra sau họ. Họ không thể bao quát được sự hiểu biết của Ngài về bất cứ điều ǵ ngoại trừ điều nào mà Ngài muốn cho họ biết. Ngai vàng của Ngài bao trùm cả các tầng trời và trái đất; và việc quản lư trời đất không làm cho Ngài mỏi mệt bởi v́ Ngài là Đấng Tối Cao, Đấng Chí Đại.
2:256

Không có việc cưỡng bách tín ngưỡng trong lănh vực tôn giáo. Chắc chắn Chân lư và Lẽ phải bao giờ cũng khác biệt với điều ngụy tạo và sự sai lạc. Bởi thế, ai phủ nhận các tà thần và tin tưởng nơi Allah, chắc chắn sẽ nắm vững chiếc cán (cứu rỗi) không bao giờ găy. Bởi v́ Allah Hằng Nghe và Hằng Biết.
2:257

Allah là Đấng Bảo hộ của những người có đức tin. Ngài đưa họ từ tăm tối ra ánh sáng. Ngược lại, các chủ nhân của những kẻ không có đức tin là những quỷ thần. Chúng dắt họ từ chỗ ánh sáng xuống cơi âm u. Những người này sẽ làm bạn với Lửa, nơi mà họ sẽ vào đó ở đời đời.
2:258

Hẳn Ngươi không suy ngẫm về một kẻ Ư đă tranh luận với Ibrahim về Rabb của Người bởi v́ Allah đă ban cho y quyền bính? Khi Ibrahim bảo y: “Rabb của tôi là Đấng ban sự sống và gây cho chết.” (Y) đáp: “Ta cũng ban sự sống và làm cho chết vậy.” Ibrahim đáp: “Nhưng Allah làm cho mặt trời mọc từ hướng đông, thế ngài làm cho nó mọc từ hướng tây đi?” Do đó, kẻ không có đức tin đó đâm ra lúng túng. Và Allah không hướng dẫn đám người làm điều sai quấy.
2:259

Hoặc như ai đó đă đi ngang qua một thị trấn hoang tàn, nhà cửa sụp đổ. Y bảo: “Làm sao Allah phục sinh lại thị trấn này sau khi nó đă chết thế này? Bởi thế, Allah làm cho y chết một trăm năm rồi dựng y sống lại. (Allah hỏi y): “Nhà ngươi ở lại đó bao lâu?” Y thưa: “Bề tôi ở lại đó một ngày hay một buổi ǵ đó.” (Allah) bảo y: “Không, nhà ngươi ở lại đó một trăm năm. Thế hăy nh́n thức ăn và thức uống của nhà ngươi, chúng chẳng tỏ dấu hiệu ǵ mục ră cả; và hăy nh́n con lừa của nhà ngươi; và TA dùng ngươi làm một Dấu hiệu cho nhân loại; nhà ngươi hăy nh́n xem những khúc xương mà TA đă dựng và sắp xếp, rồi TA lấy thịt bao chúng trở lại như thế nào? Bởi thế, khi y nhận thức được thực tại, y vội thưa: “Bề tôi nh́n nhận quả thật Allah có quyền trên tất cả mọi vật.”
2:260

Và hăy nhớ khi Ibrahim thưa (với Allah): “Lạy Rabb của bề tôi! Xin Ngài cho bề tôi thấy việc Ngài làm cho người chết sống lại?” (Allah) phán (Ibrahim): “Hẳn nhà ngươi không tin (việc phục sinh)?” (Ibrahim) thưa: “Bẩm, không phải thế, nhưng để cho bề tôi được yên tâm.” (Allah) phán: “Hăy bắt bốn con chim, tập luyện cho chúng xu hướng về ngươi (cột chúng lại và bầm chúng thành từng mảnh), rồi đặt thịt của chúng tại mỗi ngọn đồi, rồi gọi chúng, chúng sẽ bay nhanh đến ngươi. Và hăy biết rằng Allah Toàn Năng, Toàn Tri.
2:261

H́nh ảnh của những ai chi dùng của cải của họ cho Chính nghĩa của Allah giống như một hạt lúa trổ ra bảy bông lúa, mỗi bông lúa trổ ra một trăm hạt lúa. Allah gia tăng nó lên nhiều cho người nào Ngài muốn bởi v́ Allah Bao la và Biết hết.
2:262

Những ai chi dùng tài sản của họ cho Chính nghĩa của Allah rồi không kèm theo lời nhắc khéo về sự rộng răi của ḿnh cũng không làm tổn thương danh dự của người khác, th́ sẽ nhận phần thưởng của họ nơi Rabb của họ. Họ sẽ không lo sợ cũng sẽ không buồn phiền.
2:263

Lời nói tử tế và sự tha thứ tốt hơn của bố thí kèm theo việc làm tổn thương danh dự của người khác bởi v́ Allah rất mực Giầu có, Hằng Chịu đựng.
2:264

Hỡi những ai có niềm tin! Chớ làm cho việc bố thí của các ngươi thành vô nghĩa bằng cách nhắc khéo về ḷng rộng răi của ḿnh và với lời lẽ làm tổn thương danh dự của người khác giống như những kẻ chi dùng của cải của ḿnh phô trương cho thiên hạ thấy chứ không tin tưởng nơi Allah và Ngày sau. Bởi v́ h́nh ảnh của một người như thế giống như một tảng đá trơn láng có một lớp bụi phủ bên trên; khi mưa rào đổ xuống, nó quét sạch lớp bụi ấy đi bỏ tảng đá nằm trơ trọi một ḿnh. Họ sẽ không định đọat được ǵ về những vật mà họ đă thu hoạch. Và Allah không hướng dẫn một dân tộc không có đức tin.
2:265

Và h́nh ảnh của những ai chi dùng của cải của họ nhằm làm hài ḷng Allah và để củng cố tâm hồn ḿnh thêm vững chắc giống như một ngôi vườn được tọa lạc trên một g̣ đất cao và ph́ nhiêu; khi mưa rào tuôn lên nó, vụ mùa sẽ gia tăng gấp đôi; nhưng nếu không có mưa rào th́ mưa rươi cũng đủ cho nó tăng trưởng. Và Allah thấy rơ những điều các ngươi làm.
2:266

Trong các ngươi, có ai muốn chăng một ngôi vườn chà là và vườn nho bên dưới có mạch nước chảy với đủ loại trái cây được dành sẵn cho y trong đó? và về già, con cái của y hăy c̣n thơ dại, rồi một trận gió nóng như lửa ào đến đốt cháy ngôi vườn và tàn phá nó? Allah tŕnh bày rơ những Dấu hiệu của Ngài đúng như thế để may ra các ngươi ngẫm nghĩ.
2:267

Hỡi những ai có niềm tin! Hăy chi dùng những món vật tốt mà các ngươi đă thu hoạch và những vật mà TA đă sản xuất cho các ngươi từ đất đai; và chớ t́m vật xấu nào của nó mà tiêu ra cho người khác, một món vật mà chính các ngươi cũng không muốn nhận trừ phi nhắm mắt; và hăy biết rằng Allah rất mực Giầu Có, Rất đáng Ca tụng.
2:268

Shaytan làm cho các ngươi sợ cảnh nghèo khó và bắt các ngươi làm điều thô bỉ trong lúc Allah hứa tha thứ và làm cho các ngươi phát đạt với thiên lộc của Ngài. Bởi v́ Allah Bao la, Biết Hết.
2:269

Ngài ban sự thông thái khôn ngoan cho người nào Ngài muốn. Và ai được Ngài ban cấp sự thông thái khôn ngoan th́ chắc chắn là được ban cấp muôn vàn cái tốt. Và chỉ những người hiểu biết mới giác ngộ.
2:270

Và quả thật, bất cứ vật nào mà các ngươi tiêu ra hoặc lời thề nào mà các ngươi đă thề thốt, Allah đều biết cả. Và những kẻ làm điều sai quấy sẽ không được ai giúp đỡ.
2:271

Nếu các ngươi công bố những vật bố thí, điều đó tốt thôi. Nhưng nếu các ngươi giấu kín chúng và trao tận tay người nghèo th́ tốt hơn; việc từ thiện sẽ xóa bỏ một số tội lỗi của các ngươi. Và Allah Rất Am tường về những điều mà các ngươi đă làm.
2:272

Không phải Ngươi hướng dẫn họ theo chính đạo ngược lại chính Allah là Đấng hướng dẫn người nào Ngài muốn. Và bất cứ món vật nào mà các ngươi tiêu ra từ tài sản của các ngươi th́ chính bản thân các ngươi sẽ hưởng lợi; và các ngươi tiêu ra như thế là chỉ nhằm làm hài ḷng Allah thôi. Và bất cứ vật nào mà các ngươi tiêu ra từ tài sản của các ngươi, th́ các ngươi sẽ được trả lại đầy đủ và sẽ không bị thiệt tḥi một tí nào.
2:273

Cho người nghèo, những ai v́ Chính nghĩa của Allah đă bị hạn chế trong việc đi đây đó trên mặt đất; những kẻ kém hiểu biết tưởng họ giầu có v́ thái độỳ cả thẹn của họ; Ngươi có thể nhận biết hoàn cảnh của họ qua những nét đặc trưng của họ; họ không xin xỏ quấy rầy thiên hạ. Bởi thế, bất cứ vật tốt nào các ngươi tiêu ra cho họ, chắc chắn Allah đều biết cả.
2:274

Những ai, đêm và ngày, chi dùng kín đáo hay công khai tài sản của ḿnh (vào việc từ thiện), th́ sẽ nhận phần thưởng của họ nơi Rabb của họ; họ sẽ không lo sợ cũng sẽ không buồn phiền.
2:275

Những ai ăn (lấy) tiền lời cho vay sẽ không đứng vững trừ phi đứng như một kẻ đă bị Shaytan sờ mó và làm cho điên cuồng. Sở dĩ như thế là v́ họ nói: “Thương mại có khác ǵ cho vay lấy lăi đâu.” Nhưng Allah cho phép buôn bán và cấm chỉ việc cho vay lấy lăi. Bởi thế, ai đă nhận được lệnh cảnh cáo của Allah và ngưng tay th́ sẽ được (Allah) tha thứ về quá khứ của y; và công việc của y sẽ được tŕnh lên cho Allah quyết định. Ngược lại, ai tái phạm th́ sẽ là cư dân của Lửa, nơi mà họ sẽ vào ở trong đó đời đời.
2:276

Allah xóa bỏ định chế cho vay lấy lăi và làm phát đạt việc bố thí; và Allah không yêu thương những kẻ phụ ơn và tội lỗi.
2:277

Quả thật, những ai có đức tin và làm việc thiện, và chu đáo dâng lễ 'Salaah' và đóng 'Zakaah’ th́ sẽ nhận phần thưởng của họ nơi Rabb của họ; họ sẽ không lo sợ cũng sẽ không buồn phiền.
2:278

Hỡi những ai có niềm tin! Nếu các ngươi là những người có đức tin thật sự th́ hăy sợ Allah và bỏ phần c̣n lại của tiền lời cho vay.
2:279

Nhưng nếu các ngươi không thi hành th́ hăy coi chừng chiến tranh từ Allah và Thiên sứ của Ngài; nếu các ngươi hối cải th́ sẽ được tiền vốn của các ngươi trở lại. Chớ đối xử bất công với người khác và các ngươi sẽ không bị đối xử bất công.
2:280

Và nếu người thiếu nợ lâm vào hoàn cảnh khó khăn, hăy gia hạn cho y cho đến khi y cảm thấy nhẹ gánh lo; nhưng nếu các ngươi bố thí, th́ điều đó tốt nhất cho các ngươi nếu các ngươi biết.
2:281

Và hăy sợ Ngày mà các ngươi sẽ được đưa trở về với Allah. Rồi mỗi linh hồn sẽ được trả lại đầy đủ về những điều mà nó đă thu hoạch; và họ sẽ không bị đối xử bất công.
2:282

Hỡi những ai có niềm tin! Khi các ngươi giao dịch mượn tiền bạc của nhau trong một thời hạn ấn định, hăy viết nó trên giấy tờ và hăy gọi một người biên chép đến ghi chép những điều kết ước giữa đôi bên một cách vô tư và công bằng; người biên chép không được từ chối viết theo điều mà Allah đă chỉ dạy y. Bởi thế, hăy để cho y viết. Và người mắc nợ đọc ra số nợ; y phải sợ Allah, Rabb của y; và y không được bớt một tí nào số nợ của y; nếu người mắc nợ không được sáng suốt hoặc yếu ớt hoặc không có khả năng đọc nó th́ người giám hộ của ông ta đọc số nợ ấy một cách vô tư và công bằng; và hăy gọi hai người đàn ông của các ngươi đến làm chứng; nhưng nếu không có hai người đàn ông th́ chọn một người đàn ông và hai người phụ nữ của các ngươi đến làm chứng; mục đích là nếu một trong hai nữ nhân chứng đó nhầm lẫn, người nọ sẽ nhắc nhở người kia; và những nhân chứng không được từ chối khi được mời. Và chớ ái ngại viết nó thành văn dù số nợ nhỏ hay lớn đến kỳ hạn của nó. Đối với Allah, điều đó công bằng hơn, chính xác hơn khi đưa ra bằng chứng và thích hợp hơn trong việc chận đứng điều nghi kỵ lẫn nhau; ngoại trừ trường hợp mua bán tại chỗ giữa các ngươi với nhau th́ các ngươi không phạm tội nếu không viết thành văn bản và hăy gọi nhân chứng đến làm chứng khi các ngươi thương lượng buôn bán. Và chớ hăm hại người biên chép lẫn nhân chứng; và nếu các ngươi hăm hại họ th́ quả thật đó là một hành động hung ác của các ngươi. Và hăy sợ Allah bởi v́ Allah dạy các ngươi (làm tốt) và Allah Hằng Biết mọi việc.
2:283

Và nếu các ngươi đi xa nhà và không t́m ra một người biên chép th́ một lời hứa danh dự với tín vật là đủ. Nhưng nếu một trong các ngươi tin cậy mà giao cho người kia giữ tín vật th́ người thụ ủy phải giao hoàn tín vật cho chủ nhân; và hăy để y sợ Allah, Rabb của y; và y không được giấu giếm bằng chứng. Và ai giấu giếm bằng chứng th́ quả thật tấm ḷng của y vương tội, bởi v́ Allah Biết hếtờ những điều các ngươi làm.
2:284

Mọi vật trong các tầng trời và trái đất đều là của Allah cả. Và nếu các ngươi bộc lộ hay giấu giếm điều nằm trong ḷng của các ngươi, th́ Allah sẽ gọi các ngươi đến hỏi về điều đó. Bởi thế, Ngài sẽ tha thứ cho người nào Ngài muốn và trừng phạt kẻ nào Ngài muốn bởi v́ Allah có quyền định đọat trên tất cả mọi việc.
2:285

Thiên sứ tin tưởng nơi những điều đă được ban xuống cho Người từ Rabb của Người và những người có đức tin cũng thế. Tất cả đều tin tưởng nơi Allah, và các Thiên thần của Ngài, và các Kinh sách của Ngài, và các Thiên sứ của Ngài. (Họ nói): “Chúng tôi không phân biệt một vị nào trong các Thiên sứ của Ngài.” Và họ thưa: “Chúng tôi nghe và vâng lời. Xin Ngài tha thứ cho chúng tôi, lạy Rabb chúng tôi, bởi v́ bề nào chúng tôi cũng phải trở về với Ngài (ở Đời sau).”
2:286

Allah không áp đặt lên một linh hồn một gánh nặng vượt quá khả năng của nó. Nó hưởng hoa quả về điều tốt mà nó đă thu hoạch và chịu phạt về tội mà nó đă gây ra: “Lạy Rabb chúng tôi! Xin Ngài đừng bắt tội chúng tôi khi chúng tôi quên hay nhầm lẫn. Lạy Rabb chúng tôi! Xin Ngài đừng bắt chúng tôi vác gánh nặng giống cái mà Ngài đă đặt lên những người trước chúng tôi. Lạy Rabb chúng tôi! Xin Ngài đừng bắt chúng tôi vác gánh nặng vượt quá khả năng chúng tôi. Xin Ngài lượng thứ và khoan hồng chúng tôi. Ngài là Đấng Bảo hộ che chở chúng tôi, xin Ngài yểm trợ chúng tôi thắng những kẻ không có đức tin.”
Hađith
  • • Người ấy không có một đức tin hoàn hảo trừ phi y cầu mong cho người anh em của mình điều tốt đẹp mà y đang mong ước cho chính bản thân y. • Người ấy không có đức tin trừ phi y mong muốn cho người anh em của mình cái mà y đang mong muốn cho chính bản thân y.  

    - Cầu mong cho người khác -

  • • Thật vậy, cha mẹ dạy con những cử chỉ lễ độ tốt hơn là mang một thùng gạo đi bố thí. • Người cha không cho đứa con của mình một vật gì tốt đẹp hơn việc dạy con cái những cử chỉ lễ độ và phúc thiện. • Hãy kính trọng người khác dù họ ở địa vị nào. • Sự khiêm tốn và lễ độ là những hành vi hiếu đạo.  

    - Cử chỉ lễ độ -

  • • Hãy sợ lời cầu nguyện của những người bị áp bức, thiệt thòi bởi vì giữa họ và Thượng Đế không có một bức màn ngăn cách nào cả.

    - Những người bị áp bức -

  • • Thà sống cô đơn tốt hơn có một người bạn xấu, và làm bạn với một người tốt tốt hơn sống một mình; và chỉ dạy cho một người hiếu học tốt hơn việc giữ im lặng; và dĩ nhiên giữ im lặng tốt hơn việc nói bậy.

    - Cái ǵ tốt nhất -

  • • Dấu mực của một vị học giả còn thánh thiện hơn là máu của người tử đạo.

    - Mực của học giả -

  • • Khi thấy một người được nhiều ân huệ hơn mình về tiền bạc và sắc đẹp thì hãy nhìn xuống người nào kém hơn mình.

    - Bằng ḷng với số phận -

  • • Mỗi một người trong các người là người cầm cân nẩy mực. Và mỗi người trong các người sẽ bị chất vấn về những gì đặt dưới sự quản lý của mình. Người lãnh đạo dân chúng (amir)  sẽ bị chất vấn về người dân của ông ta. Người đàn ông trong gia đình sẽ bị chất vấn về những gì đặt dưới sự quản lý của ông ta. Một người phụ nữ (vợ) trong gia đình sẽ bị chất vấn về những gì do bà ta quản lý. MộÄt người giúp việc cũng là một nhà cai trị. Y sẽ bị chầt vấn về tài sản mà chủ nhân đã giao cho y quản lý.

    - Trách nhiệm của nhà cai trị -

  • • Tham lam và nghi ngờ làm tan nát xã hội. Sự nghi ngờ là hình thức nói dối xấu xa nhất. Đừng bao giờ moi móc khuyết điểm và tội lỗi của người khác.  

    - Tham lam và nghi ngờ -

  • • Tất cả các tạo vật của Thượng Đế đều thuộc đại gia đình của Ngài. Và người được Thượng Đế yêu thương nhất là người hiếu đạo đối với Ngài và làm nhiều việc tốt đối với các tạo vật của Ngài.

    - Ḷng tử tế -

  • • Hành động nhân từ là nghĩa vụ của người Muslim. Ai không có phương tiện để giúp đỡ người khác thì hãy làm một hành động tốt hoặc tránh làm một hành động xấu. Đó là lòng nhân từ. • Hành động tốt là lòng nhân từ. • Hằng ngày, lòng nhân từ đè nặng lên từng đốt xương của ngón tay. Giúp một người cưởi con vật của y, hoặc để túi thực phẩm của y lên lưng ngựa của y là một việc làm nhân từ. Một lời nói tốt (phúc đức) là lòng nhân từ. Mỗi một bước chân đi đến thánh đường để dâng lễ biểu lộ lòng nhân từ. Và chỉ đường cho người khác cũng là lòng nhân từ. • Tránh xa con đường dẫn đến nguy hại là một hành vi nhân từ. • Một việc làm tốt là lòng nhân từ. Việc làm tốt là vui vẻ giúp đỡ người anh em chẳng hạn như chỉ đổ giùm một gáo nước vào thùng nước của y. Đối xử tử tế  hòa nhã với vợ và đưa mộït miếng ăn vào miệng của nàng cũng là lòng nhân từ. • Đối xử với con cái với lòng yêu thương chân thật và hôn chúng là những hành vi  nhân từ. • Lưu ý đến hoàn cảnh của hàng xóm láng giềng và biếu họ quà tặng là hành vi nhân từ.  

    - Ḷng nhân từ -

  • • Hãy lưu ý!  Thật sự có một miếng thịt trong cơ thể của mỗi người. Miếng thịt đó, khi nó tốt thì toàn thân đều tốt; và khi nó xấu thì toàn thân đều xấu. Đó là quả tim.

    - Quả tim -

  • • Há ta (Thiên Sứ) đã không cho các người biết về một hành động tốt hơn việc nhịn chay (siyyam), việc bố thí (zakaat) và việc dâng lễ (salaat) ư? Đó là việc tạo sự hòa thuận giữa mọi người. Lòng thù hận va dã tâm hãm hại người sẽ lấy mất đi những phần thưởng nơi Thiên đàng.

    - Yêu chuộng sự ḥa thuận -

  • • Bất tử là những người dấn thân vào con đường học hỏi. • Thì giờ để học còn tốt hơn là nhiều giờ để cầu nguyện. • Nền tảng của tôn giáo là sự nhịn nhục. Dành một tiếng đồng hồ ban đêm để chỉ dạy tốt hơn là thức thâu đêm để cầu nguyện. • Một người có học gây khó khăn cho ma quỷ hơn là một ngàn tín đồ ngu dốt. • Tìm tòi học hỏi là bổn phận của mỗi một tín đồ Muslim nam và nữ. • Ai tha phương đi tìm tòi học hỏi là đang bước trên con đường của Thượng Đế.  

    - Kiến thức -

  • • Thượng Đế là Đấng Thanh Khiết. Ngài yêu thương sự thanh khiết và sự sạch sẽ.

    - Sự thanh khiết -

  • • Thật vậy, vinh danh một người lớn tuổi là bày tỏ niềm tôn kính Thượng Đế. Những thanh thiếu niên nào biết kính trọng người lớn tuổi Thượng Đế sẽ chỉ định người khác kính trọng chúng trở lại khi về già.

    - Kính trọng người lớn tuổi -

  • • Sự khiêm tốn và sự trong sạch là những yếu tố của đức tin. • Ta thề nhân danh Thượng Đế, không gì làm cho Ngài lên án gắt gao bằng việc khi bầy tôi của Ngài phạm tội ngoại tình.

    - Sự trong sạch -

  • • Nuôi ăn người đói; đi thăm người bệnh; thả người bị bắt lầm; bênh vực người bị áp bức dù y không phải là người Muslim.

    - Bổn phận của một người Muslim -

  • • Jihađ (phấn đấu) tốt nhất và cao thượng nhất là khắc phục được bản ngã. • Một người không được gọi là Muslim nếu tấm lòng và chiếc lưỡi của y không đồng nhất.  

    - Khắc phục bản ngă -

  • • Một người đến yêu cầu Thiên Sứ giúp ông nhận thức được đức tin của mình. Thiên Sứ đáp, “Nếu nhà ngươi cảm thấy sung sướng do việc làm tốt của mình và áy náy về việc làm tội lỗi của mình thì nhà ngươi thật sự là một người có đức tin”. Người đó hỏi tiếp, tội lỗi gồm những gì? Thiên Sứ đáp, “Khi một hành động làm cho lương tâm nhà ngươi cắn rứt và cảm thấy đau khổ thì hãy từ bỏ nó.”

    - Lương tâm -

  • • Thượng Đế không chấp nhận cuộc dâng lễ Salaat mà tâm hồn và thể xác của người dâng lễ không đi đôi với nhau. • Hãy dâng lễ Salaat khi đứng. Nếu không đứng được thì dâng lễ trong tư thế ngồi. Và nếu không ngồi được thì dâng lễ trong tư thế nằm nghiêng.

    - Lễ cầu nguyện (Salaat) -

  • • Người hoàn toàn nhất trong số những ai có đức tin là người biết đối xử tốt đẹp và có hành vi cao thượng.  

    - Lề lối cư xử -

  • • Mỗi một đứa bé được sinh ra trong trạng thái tự nhiên (fitrah). Chính cha mẹ của chúng biến chúng thành người Do thái, tín đồ Ki-tô-giáo và Magian (Đạo thờ lửa)

    - Một đứa bé sơ sinh là một Muslim -

  • • Những người Muslim là các bộ phận của thân thể. Nếu một người than van mình bị nhức đầu thì toàn thân của y đều cả than như thế. Và nếu cặp mắt của y bị đau thì toàn thân của y đều đau đớn như thế. • Các tín đồ đều liên hệ với nhau như các bộ phận của một kiến trúc. Một  bộ phận này giữ chặt một bộ phận khác.  

    - Sự đoàn kết -

  • • Việc bố thí cao quý nhất là khi tay phải ban phát thì tay trái không biết đến.

    - Bố thí -

  • • Thật vậy, mỗi một người trong các ngươi là một tấm gương cho người khác so chiếu. Nếu thấy nơi họ có một thói xấu thì hãy tìm cách giúp họ sửa đổi.

    - Mỗi một người là một tấm gương -

  • • Thượng Đế ghét nhất việc ly dị, một trong các điều mà Ngài cho phép. • Há ta (Thiên Sứ) đã không cho các người biết về một đức tính tốt và cao quý nhất?  Đó là việc đối xử tử tế với đứa con gái của mình khi nữ trở về nhà sau khi bị người chồng ruồng bỏ.  

    - Sự ly dị -

  • • Hôn nhân tốt là hôn nhân ít phiền toái và ít tốn kém nhất. • Một góa phụ sẽ không bị ép lấy chồng tương tự một cô gái trinh thục không bị ép gả chồng trừ phi được hỏi ý kiến và có sự thuận tình của họ.  

    - Hôn nhân -

  • • Thiên đàng nằm dưới bàn chân của người mẹ. • Một người trẻ tuổi sẽ không được vào Thiên đàng nếu y lơ là bổn phận đối với cha mẹ của y, nhất là khi cha mẹ về già. • Sự hài lòng của Thượng Đế tùy vào sự hài lòng của người cha và ngược lại.  

    - Cha mẹ -

  • • Một người Muslim nợ một người Muslim khác sáu (6) điều phải thi hành trong tha thứ và độ lượng: 1. Khi gặp nhau, phải chào hỏi; 2. Khi được mời, phải nhận lời; 3. Khi nghe họ âu lo, phải cầu nguyện cho họ; 4. Khi đau ốm, phải thăm viếng nhau; 5. Khi họ qua đời, phải đưa quan tài của họ đến tận huyệt; 6. Phải giúp họ điều mà họ mong muốn.  

    - Mối quan hệ giữa người Muslim -

  • • Thiên Sứ bảo: “Nếu các người cảnh giác được sáu điều này thì ta sẽ bảo đảm sự an toàn cho các người nơi Thiên Đàng”: 1. Khi nói, hãy nói sự thật; 2. Hãy giữ trọn lời hứa. (Chớ thất hứa); 3. Hãy tin tưởng người khác; 4. Hãy trong sạch (liêm chính) 5. Hãy kiềm chế bàn tay khi muốn đánh ai; 6. Và hãy kiềm chế bàn tay khi muốn lấy vật gì bất hợp pháp và xấu xa.  

    - Sáu nguyên tắc để vào Thiên Đàng -

  • • Người phụ nữ là phân nửa của người đàn ông. • Khi một người phụ nữ dâng lễ Salaat năm lần hằng ngày, nhịn chay trọn tháng Ramadan, trong sạch và không cãi lời chồng, hãy cho bà biết bà sẽ vào Thiên đàng bằng bất cứ cửa nào mà bà muốn.  

    - Phụ nữ -