Định Mệnh Dở Dang
Vào thời rất lâu trước khi Islam (Hồi giáo) ra đời, có hai thế giới hình thành giữa Đại Tây Dương và vịnh Băng-gan (giữa Ấn độ và Trung Quốc). Mỗi thế giới có hệ thống mậu dịch và giao thông riêng biệt; một bên thuộc về đường biển và một bên thuộc về đường bộ.
Nếu nhìn vào hệ giống giao thông đường biển thì Địa Trung Hải hiện lên như là trung tâm lịch sử thế giới, vì đây là nơi mà Hy Lạp cổ đại (Mycenaean), Hy Lạp trung cổ (Cretan), Phê-ni-xi (Phoenician), Ly-đăn (Lyđian), Hy Lạp hiện đại (Greek), La Mã (Roman); nơi mà nhiều dân tộc và văn hóa cường tráng đã trao đổi và hòa nhập lẫn nhau. Những dân tộc sống trong vùng lân cận Địa Trung Hải thường tác động qua lại vì thế đã tạo ra một động lực níu kéo lẫn nhau, san sẻ cùng một câu chuyện, cùng thêu dệt định mệnh của họ tạo thành lịch sử thế giới, từ đó nền “văn minh Tây phương” bắt đầu thành hình.
Tuy nhiên, nếu nhìn về hệ thống giao thông đường bộ thì Bến Trung Tâm thế giới là hệ thống chằng chịt những con đường và tuyến giới đã nối liền lục địa Ấn Độ, Trung Á, Ba Tư, vùng Lưỡng Hà, và Ai Cập; những con đường giao thông nằm giữa con sông lớn và biển cả như vịnh Ba Tư, vùng In-đus (Ấn Độ), sông Oxus (Trung Á); biển Aral (Trung Á), biển Caspian (phía Tây Liên-xô), Hắc Hải (Liên-xô), Địa Trung Hải, sông Nile (Ai Cập), và Hồng Hải (Trung Đông). Đó là vùng địa lý mà sau này đã trở thành thế giới Hồi giáo.

Rất tiếc, trong ngôn ngữ thường dùng không có danh từ riêng để gọi vùng thứ hai này. Có nơi người ta gọi là vùng Trung Đông, nhưng đặt tên cho một vùng địa lý riêng rẽ tước mất tính toàn diện của một vùng rộng lớn, hơn nữa, cụm từ Trung Đông làm cho người ta liên tưởng danh xưng đó xuất phát từ phía châu Âu – cho nên, nếu bạn đứng tại miền cao nguyên Ba Tư thì danh xưng để gọi vùng Trung Đông đúng ra là Trung Tây. Bởi vậy, tôi muốn gọi cả vùng địa lý rộng lớn này là Thế Giới Trung Đại vì nó nằm giữa Địa Trung Hải và Trung Quốc.
Ngoài ra, thế giới Trung Quốc mang tính chất riêng biệt hầu như không dính líu gì đến hai thế giới kia cả; đó là điều tự nhiên dựa trên vị trí địa lý đặc thù của nó. Trung Quốc hoàn toàn bị cắt đứt với thế giới Địa Trung Hải với quãng đường dài vượt ngoài sự tưởng tượng, và cắt đứt với Thế Giới Trung Đại qua những dãy Hy Mã Lạp Sơn, vùng sa mạc Gô-bi vĩ đại, và những khu rừng dày đặc ở Đông Nam châu Á, những bình phong thiên nhiên không thể nào vượt qua được. Đó là lý do tại sao lịch sử Trung Quốc và những quốc gia cường địch trong vùng lân cận không đi vào “lịch sử thế giới” trong Thế Giới Trung Đại, và tại sao những quốc gia này rất ít được nhắc tới trong cuốn sách này. Cũng cùng lý do đó, lịch sử của các miền lục địa châu Phi bị cắt đứt với vùng Âu-Á qua bãi sa mạc lớn nhất trên thế giới. Bởi vậy, lục địa Châu Mỹ đã hình thành thế giới riêng với lịch sử riêng, chẳng những vì sự cách biệt địa lý mà còn nhiều lý do khác.
Tuy nhiên, từ quan điểm địa dư, Địa Trung Hải không bị cắt đứt với thế giới Trung Đại một cách rời rạc như Trung Quốc và Mỹ châu. Hai lãnh thổ này tương tác như hai thế giới riêng biệt, điều mà nhà sử học Philip D. Curtin đã gọi là “vùng tự giao thông”: nghĩa là mỗi vùng đã tự nối liền trong chính nó hơn là tương tác lẫn nhau. Đối với Địa Trung Hải, bất cứ những người sống ở nơi nào đó sẽ di chuyển tới những nơi duyên hải của vùng Địa Trung Hải dễ dàng hơn là đi tới vùng xa sôi như các thành phố tại Ba Tư hay vùng Trung Á. Tương tự, những đoàn thương buôn trong thế giới Trung Đại vào thời cổ đại có thể đi theo bất cứ hướng nào trên con đường giao tuyến – và có rất nhiều con đường giao tuyến chằng chịt trên đất liền. Nếu những đoàn thương buôn du hành xuyên qua vùng Tiểu Á (nơi chúng ta gọi là Thổ Nhĩ Kỳ), thì vùng địa dư tại đây trở nên eo hẹp co lại như là cổ chai nhỏ nhất trên thế giới, chỉ có thể đi qua nhịp cầu băng qua eo biển Bosporus của Thổ Nhĩ Kỳ (nếu có cầu vào thời đó). Nó làm cho hệ thống giao thông đường bộ bế tắc, làm cho đoàn thương buôn không có con đường nào khác ngoại trừ đi ngược trở lại hoặc xuống phía nam Địa Trung Hải.
Những câu chuyện đó đây, chuyện lặt vặt, chuyện hài hước, lịch sử, thần thoại, tôn giáo, hàng hoá, và những câu chuyện vụn vặt về văn hoá di chuyển với thương gia, người du hành, và những kẻ xâm lăng. Thương mại và con đường giao thông cấu kết với nhau tạo thành mạch máu mang dòng văn hoá đi mọi nơi. Xã hội trang bị với hệ thống đó có xu hướng trở thành những nhân vật trong dòng văn hoá khác, mặc dù họ không đồng ý bên nào là chính nghĩa hay bên nào là kẻ gây hấn.
Bởi thế, Địa Trung Hải và thế giới Trung Đại đã phát triển thành hai câu chuyện riêng biệt về lịch sử thế giới. Những dân tộc sống trong vùng Địa Trung Hải có lý do chính đáng nghĩ rằng họ nằm tại trung tâm của lịch sử nhân loại, và những dân tộc sống trong thế giới Trung Đại có cùng một lý do cho rằng họ đã được đặt tại tâm điểm của thế giới.
Tuy nhiên, hai dòng lịch sử này lấn nhau qua lại tại những mảnh đất mà ngày hôm nay chúng ta gọi là Do Thái, Li-băng, Syrie, Jor-đăn – những nơi mà tình hình chính trị đang nóng bỏng nhất trong lịch sử hiện đại. Đó là mảnh đất thuộc về vực phía Đông của thế giới theo đường biển và vực phía Tây của thế giới theo đường bộ. Từ quan điểm của những người sống trong vùng Địa Trung Hải, lịch sử thế giới với cội rễ của Địa Trung Hải đã ăn sâu vào đó tự bao giờ. Từ quan điểm của bên kia, trong thế giới Trung Đại, vùng Lưỡng Hà (nước Iraq) và Ba Tư là cội rễ của lịch sử thế giới. Từ xưa đến nay, có bao giờ một câu chuyện đã xảy ra trên thế giới mà người ta không ngừng tự hỏi: Câu chuyện này thuộc về thế giới nào chưa?
Product Option
#214142 - Định Mệnh Dở Dang - Bản In Giấy  $22.00 
#214143 - Định Mệnh Dở Dang - Ebook  $10.00 
FREE SHIPPING
Related Products
Hađith
  • • Mỗi một đứa bé được sinh ra trong trạng thái tự nhiên (fitrah). Chính cha mẹ của chúng biến chúng thành người Do thái, tín đồ Ki-tô-giáo và Magian (Đạo thờ lửa)

    - Một đứa bé sơ sinh là một Muslim -

  • • Hãy sợ lời cầu nguyện của những người bị áp bức, thiệt thòi bởi vì giữa họ và Thượng Đế không có một bức màn ngăn cách nào cả.

    - Những người bị áp bức -

  • • Thượng Đế ghét nhất việc ly dị, một trong các điều mà Ngài cho phép. • Há ta (Thiên Sứ) đã không cho các người biết về một đức tính tốt và cao quý nhất?  Đó là việc đối xử tử tế với đứa con gái của mình khi nữ trở về nhà sau khi bị người chồng ruồng bỏ.  

    - Sự ly dị -

  • • Thượng Đế không chấp nhận cuộc dâng lễ Salaat mà tâm hồn và thể xác của người dâng lễ không đi đôi với nhau. • Hãy dâng lễ Salaat khi đứng. Nếu không đứng được thì dâng lễ trong tư thế ngồi. Và nếu không ngồi được thì dâng lễ trong tư thế nằm nghiêng.

    - Lễ cầu nguyện (Salaat) -

  • • Hôn nhân tốt là hôn nhân ít phiền toái và ít tốn kém nhất. • Một góa phụ sẽ không bị ép lấy chồng tương tự một cô gái trinh thục không bị ép gả chồng trừ phi được hỏi ý kiến và có sự thuận tình của họ.  

    - Hôn nhân -

  • • Thật vậy, vinh danh một người lớn tuổi là bày tỏ niềm tôn kính Thượng Đế. Những thanh thiếu niên nào biết kính trọng người lớn tuổi Thượng Đế sẽ chỉ định người khác kính trọng chúng trở lại khi về già.

    - Kính trọng người lớn tuổi -

  • • Việc bố thí cao quý nhất là khi tay phải ban phát thì tay trái không biết đến.

    - Bố thí -

  • • Tất cả các tạo vật của Thượng Đế đều thuộc đại gia đình của Ngài. Và người được Thượng Đế yêu thương nhất là người hiếu đạo đối với Ngài và làm nhiều việc tốt đối với các tạo vật của Ngài.

    - Ḷng tử tế -

  • • Thiên Sứ bảo: “Nếu các người cảnh giác được sáu điều này thì ta sẽ bảo đảm sự an toàn cho các người nơi Thiên Đàng”: 1. Khi nói, hãy nói sự thật; 2. Hãy giữ trọn lời hứa. (Chớ thất hứa); 3. Hãy tin tưởng người khác; 4. Hãy trong sạch (liêm chính) 5. Hãy kiềm chế bàn tay khi muốn đánh ai; 6. Và hãy kiềm chế bàn tay khi muốn lấy vật gì bất hợp pháp và xấu xa.  

    - Sáu nguyên tắc để vào Thiên Đàng -

  • • Người hoàn toàn nhất trong số những ai có đức tin là người biết đối xử tốt đẹp và có hành vi cao thượng.  

    - Lề lối cư xử -

  • • Những người Muslim là các bộ phận của thân thể. Nếu một người than van mình bị nhức đầu thì toàn thân của y đều cả than như thế. Và nếu cặp mắt của y bị đau thì toàn thân của y đều đau đớn như thế. • Các tín đồ đều liên hệ với nhau như các bộ phận của một kiến trúc. Một  bộ phận này giữ chặt một bộ phận khác.  

    - Sự đoàn kết -

  • • Dấu mực của một vị học giả còn thánh thiện hơn là máu của người tử đạo.

    - Mực của học giả -

  • • Thượng Đế là Đấng Thanh Khiết. Ngài yêu thương sự thanh khiết và sự sạch sẽ.

    - Sự thanh khiết -

  • • Há ta (Thiên Sứ) đã không cho các người biết về một hành động tốt hơn việc nhịn chay (siyyam), việc bố thí (zakaat) và việc dâng lễ (salaat) ư? Đó là việc tạo sự hòa thuận giữa mọi người. Lòng thù hận va dã tâm hãm hại người sẽ lấy mất đi những phần thưởng nơi Thiên đàng.

    - Yêu chuộng sự ḥa thuận -

  • • Hành động nhân từ là nghĩa vụ của người Muslim. Ai không có phương tiện để giúp đỡ người khác thì hãy làm một hành động tốt hoặc tránh làm một hành động xấu. Đó là lòng nhân từ. • Hành động tốt là lòng nhân từ. • Hằng ngày, lòng nhân từ đè nặng lên từng đốt xương của ngón tay. Giúp một người cưởi con vật của y, hoặc để túi thực phẩm của y lên lưng ngựa của y là một việc làm nhân từ. Một lời nói tốt (phúc đức) là lòng nhân từ. Mỗi một bước chân đi đến thánh đường để dâng lễ biểu lộ lòng nhân từ. Và chỉ đường cho người khác cũng là lòng nhân từ. • Tránh xa con đường dẫn đến nguy hại là một hành vi nhân từ. • Một việc làm tốt là lòng nhân từ. Việc làm tốt là vui vẻ giúp đỡ người anh em chẳng hạn như chỉ đổ giùm một gáo nước vào thùng nước của y. Đối xử tử tế  hòa nhã với vợ và đưa mộït miếng ăn vào miệng của nàng cũng là lòng nhân từ. • Đối xử với con cái với lòng yêu thương chân thật và hôn chúng là những hành vi  nhân từ. • Lưu ý đến hoàn cảnh của hàng xóm láng giềng và biếu họ quà tặng là hành vi nhân từ.  

    - Ḷng nhân từ -

  • • Tham lam và nghi ngờ làm tan nát xã hội. Sự nghi ngờ là hình thức nói dối xấu xa nhất. Đừng bao giờ moi móc khuyết điểm và tội lỗi của người khác.  

    - Tham lam và nghi ngờ -

  • • Thật vậy, mỗi một người trong các ngươi là một tấm gương cho người khác so chiếu. Nếu thấy nơi họ có một thói xấu thì hãy tìm cách giúp họ sửa đổi.

    - Mỗi một người là một tấm gương -

  • • Người phụ nữ là phân nửa của người đàn ông. • Khi một người phụ nữ dâng lễ Salaat năm lần hằng ngày, nhịn chay trọn tháng Ramadan, trong sạch và không cãi lời chồng, hãy cho bà biết bà sẽ vào Thiên đàng bằng bất cứ cửa nào mà bà muốn.  

    - Phụ nữ -

  • • Khi thấy một người được nhiều ân huệ hơn mình về tiền bạc và sắc đẹp thì hãy nhìn xuống người nào kém hơn mình.

    - Bằng ḷng với số phận -

  • • Sự khiêm tốn và sự trong sạch là những yếu tố của đức tin. • Ta thề nhân danh Thượng Đế, không gì làm cho Ngài lên án gắt gao bằng việc khi bầy tôi của Ngài phạm tội ngoại tình.

    - Sự trong sạch -

  • • Một người đến yêu cầu Thiên Sứ giúp ông nhận thức được đức tin của mình. Thiên Sứ đáp, “Nếu nhà ngươi cảm thấy sung sướng do việc làm tốt của mình và áy náy về việc làm tội lỗi của mình thì nhà ngươi thật sự là một người có đức tin”. Người đó hỏi tiếp, tội lỗi gồm những gì? Thiên Sứ đáp, “Khi một hành động làm cho lương tâm nhà ngươi cắn rứt và cảm thấy đau khổ thì hãy từ bỏ nó.”

    - Lương tâm -

  • • Người ấy không có một đức tin hoàn hảo trừ phi y cầu mong cho người anh em của mình điều tốt đẹp mà y đang mong ước cho chính bản thân y. • Người ấy không có đức tin trừ phi y mong muốn cho người anh em của mình cái mà y đang mong muốn cho chính bản thân y.  

    - Cầu mong cho người khác -

  • • Thật vậy, cha mẹ dạy con những cử chỉ lễ độ tốt hơn là mang một thùng gạo đi bố thí. • Người cha không cho đứa con của mình một vật gì tốt đẹp hơn việc dạy con cái những cử chỉ lễ độ và phúc thiện. • Hãy kính trọng người khác dù họ ở địa vị nào. • Sự khiêm tốn và lễ độ là những hành vi hiếu đạo.  

    - Cử chỉ lễ độ -

  • • Thà sống cô đơn tốt hơn có một người bạn xấu, và làm bạn với một người tốt tốt hơn sống một mình; và chỉ dạy cho một người hiếu học tốt hơn việc giữ im lặng; và dĩ nhiên giữ im lặng tốt hơn việc nói bậy.

    - Cái ǵ tốt nhất -

  • • Nuôi ăn người đói; đi thăm người bệnh; thả người bị bắt lầm; bênh vực người bị áp bức dù y không phải là người Muslim.

    - Bổn phận của một người Muslim -

  • • Bất tử là những người dấn thân vào con đường học hỏi. • Thì giờ để học còn tốt hơn là nhiều giờ để cầu nguyện. • Nền tảng của tôn giáo là sự nhịn nhục. Dành một tiếng đồng hồ ban đêm để chỉ dạy tốt hơn là thức thâu đêm để cầu nguyện. • Một người có học gây khó khăn cho ma quỷ hơn là một ngàn tín đồ ngu dốt. • Tìm tòi học hỏi là bổn phận của mỗi một tín đồ Muslim nam và nữ. • Ai tha phương đi tìm tòi học hỏi là đang bước trên con đường của Thượng Đế.  

    - Kiến thức -

  • • Thiên đàng nằm dưới bàn chân của người mẹ. • Một người trẻ tuổi sẽ không được vào Thiên đàng nếu y lơ là bổn phận đối với cha mẹ của y, nhất là khi cha mẹ về già. • Sự hài lòng của Thượng Đế tùy vào sự hài lòng của người cha và ngược lại.  

    - Cha mẹ -

  • • Một người Muslim nợ một người Muslim khác sáu (6) điều phải thi hành trong tha thứ và độ lượng: 1. Khi gặp nhau, phải chào hỏi; 2. Khi được mời, phải nhận lời; 3. Khi nghe họ âu lo, phải cầu nguyện cho họ; 4. Khi đau ốm, phải thăm viếng nhau; 5. Khi họ qua đời, phải đưa quan tài của họ đến tận huyệt; 6. Phải giúp họ điều mà họ mong muốn.  

    - Mối quan hệ giữa người Muslim -

  • • Mỗi một người trong các người là người cầm cân nẩy mực. Và mỗi người trong các người sẽ bị chất vấn về những gì đặt dưới sự quản lý của mình. Người lãnh đạo dân chúng (amir)  sẽ bị chất vấn về người dân của ông ta. Người đàn ông trong gia đình sẽ bị chất vấn về những gì đặt dưới sự quản lý của ông ta. Một người phụ nữ (vợ) trong gia đình sẽ bị chất vấn về những gì do bà ta quản lý. MộÄt người giúp việc cũng là một nhà cai trị. Y sẽ bị chầt vấn về tài sản mà chủ nhân đã giao cho y quản lý.

    - Trách nhiệm của nhà cai trị -

  • • Jihađ (phấn đấu) tốt nhất và cao thượng nhất là khắc phục được bản ngã. • Một người không được gọi là Muslim nếu tấm lòng và chiếc lưỡi của y không đồng nhất.  

    - Khắc phục bản ngă -

  • • Hãy lưu ý!  Thật sự có một miếng thịt trong cơ thể của mỗi người. Miếng thịt đó, khi nó tốt thì toàn thân đều tốt; và khi nó xấu thì toàn thân đều xấu. Đó là quả tim.

    - Quả tim -