Back
Chương Kinh
Ngôn Ngữ
Tiếng Ả-rập
Tiếng Việt
Thiên Kinh Qur'an
46. الأحقاف
Chương 46. Al-Ahqaf (Vùng Cồn Cát)

Nhân danh Allah, Đấng Rất Mực Độ Lượng, Đấng Rất Mực Khoan Dung.
Xướng Kinh
46:1

Ha. Mim.
46:2

Kinh sách (Qur’an) do Allah, Đấng Toàn Năng, Đấng Chí Minh ban xuống.
46:3

Và TA đă tạo hóa các tầng trời và trái đất và vạn vật giữa trời đất chỉ v́ Chân lư và trong một thời gian nhất định. Và những kẻ không có đức tin đă lánh xa điều mà họ đă được cảnh cáo.
46:4

Hăy bảo: “Các người có thấy những kẻ mà các người cầu nguyện ngoài Allah? Hăy chỉ cho ta vật ǵ của trái đất mà chúng đă tạo? hoặc chúng có một phần chia nào trong các tầng trời? hăy mang đến cho ta một kinh sách trước quyển (Qur'an) này; hoặc đưa ra một vài di tích hiểu biết nếu các người nói thật?
46:5

Và c̣n ai lầm lạc hơn kẻ cầu nguyện ngoài Allah những kẻ sẽ không trả lời y được cho đến Ngày Phục sinh và chính chúng cũng không biết việc người ta đang cầu nguyện chúng?
46:6

Và khi nhân loại sẽ được tập trung (để chịu xét xử), chúng sẽ trở thành kẻ thù của họ và sẽ phủ nhận việc họ tôn thờ chúng.
46:7

Và khi các Lời mặc khải rơ rệt của TA đă được đọc ra cho chúngỳ, những kẻ vô đức tin nói về sự Thật (Qur'an) sau khi nó đến tai chúng như sau: “Đây là một tṛ phù thủy rơ rệt!”
46:8

Hoặc chúng nói: “Y đă bịa đặt nó (Qur'an)”? Hăy bảo: “Nếu ta đă bịa đặt nó th́ các người sẽ không tài nào giúp ta thoát khỏi Allah. Ngài biết rơ điều mà các người nói về nó. Riêng Ngài thôi đủ làm một nhân chứng giữa ta và các người. Và Ngài là Đấng Hằng Tha thứ, Rất mực Khoan dung.”
46:9

Hăy bảo: “Ta không phải là một người bịa đặt điều mới trong số các Thiên sứ; ta cũng không biết điều ǵ sẽ xảy đến với ta và với các người. Thật sự, ta chỉ tuân theo điều đă được mặc khải cho ta và ta chỉ là một Người báo-trước công khai.”
46:10

Hăy bảo: “Các người có nhận thấy, nếu (Qur'an này) do Allah ban xuống và các người phủ nhận nó, trong lúc một nhân chứng trong con cháu Israel xác nhận điều tương tự (trong Taurah) cho nên y tin tưởng, trong lúc các người lại ngạo mạn. Chắc chắn, Allah không hướng dẫn đám người làm điều sai quấy.”
46:11

Và những kẻ vô đức tin nói về những người có đức tin: “Nếu nó (Islam) là một điều tốt th́ những người (nghèo khó) này đă không theo nó trước bọn ta;” và khi chúng không muốn để nó (Qur'an) hướng dẫn chúng, chúng bảo: “Đây là một điều láo khoét xưa cũ.”
46:12

Và trước nó (Qur'an) là Kinh sách của Musa (Kinh Taurah), một chỉ đạo và một hồng ân. Và (Qur'an) này là một Kinh sách bằng tiếng Ả-rập xác nhận (sự Thật nơi Kinh Taurah của Musa) nhằm cảnh cáo những ai làm điều sai quấy, và báo tin mừng cho những người làm tốt.
46:13

Quả thật, những ai nói: “Rabb chúng tôi là Allah,” rồi kiên quyết đứng vững th́ sẽ không lo sợ cũng sẽ không buồn phiền.
46:14

Họ sẽ là cư dân của Thiên đàng, nơi mà họ sẽ vào ở trong đó đời đời, một phần thưởng về những điều mà họ đă từng làm.
46:15

Và TA đă truyền cho con người nên hiếu thảo và ân cần với cha mẹ của y. Mẹ y đă cưu mang y nặng nhọc và hạ sanh y trong đau đớn; thời gian cưu mang và dứt sữa y là ba mươi tháng. Măi cho đến khi y trưởng thành và được bốn mươi tuổi, y cầu nguyện, thưa: “Lạy Rabb của bề tôi! Xin Ngài ban cho bề tôi khả năng và sức mạnh để bề tôi có thể đền đáp về các ân huệ mà Ngài đă ban cho bề tôi và cho cha mẹ của bề tôi và hầu bề tôi có thể làm điều thiện được Ngài chấp nhận. Và xin Ngài nhân từ với bề tôi về con cháu của bề tôi. Quả thật, bề tôi quay về sám hối với Ngài và là một người Muslim (thần phục Ngài).
46:16

Họ sẽ là những người nằm trong số cư dân của Thiên đàng mà TA sẽ thu nhận về công đức tốt nhất mà họ đă làm và bỏ qua những điều xấu xa của họ,. Đây là Lời hứa chân thật đă được hứa với họ.
46:17

Và có kẻ nói tiếng ‘hứ'’ với cha mẹ của ḿnh, bảo: “Có phải hai ông bà đă hứa với tôi rằng tôi sẽ được đưa ra (khỏi mộ) trở lại trong lúc những thế hệ đă qua đời trước tôi (đâu có ai sống lại)?” Và hai ông bà cầu xin Allah giúp đỡ (và rầy con:) “Khổ thân con đấy! Con phải tin tưởng! Quả thật, Lời hứa của Allah là sự Thật.” Nhưng y nói: “Điều này chẳng qua là chuyện cổ tích mà thôi.”
46:18

Đó là những kẻ mà lời (trừng phạt) đối với chúng đă được xác minh đúng sự thật nơi những cộng đồng của loài Jinn và loài người đă qua đời trước chúng. Chúng quả thật là những kẻ sẽ mất mát nhất.
46:19

Và tất cả sẽ được ban cấp bậc tùy theo công việc mà họ đă làm hầu Ngài trả lại họ đầy đủ về việc làm của họ; và họ sẽ không bị thiệt tḥi.
46:20

Và vào Ngày mà những kẻ không có đức tin sẽ tŕnh diện trước Lửa: “Các người đă tiêu phí các món vật tốt trong cuộc đời của các người nơi thế gian và các người đă vui hưởng chúng. Bởi thế, Ngày nay các người sẽ được đền bù bằng h́nh phạt nhục nhă v́ các người đă tỏ ra ngạo mạn trên mặt đất, bất chấp lẽ phải và sự thật và bởi v́ các người đă hư đốn.”
46:21

Và hăy nhớ (Hud), một người anh em của 'Ad khi Người cảnh cáo người dân của Người sống nơi Al-Ahqaf ; và trước và sau (thời kỳ của) Người đă có những Người báo-trước đến bảo họ: “Hăy thờ phụng duy chỉ Allah thôi. Thật sự, ta sợ giùm cho các người về sự trừng phạt của một Ngày khủng khiếp.”
46:22

Họ đáp: “Có phải ông đến với chúng tôi bắt chúng tôi từ bỏ các thần linh của chúng tôi? Thế hăy mang điều mà ông đă hăm dọa chúng tôi đến xem nếu ông nói thật?”
46:23

Người bảo: “Duy chỉ Allah biết nó. Và ta chỉ truyền đạt cho các người điều mà ta được cử mang đến. Nhưng ta thấy các người là một đám người thật ngu xuẩn.”
46:24

Nhưng khi thấy một đám mây đang tiến đến thung lũng của họ, họ bảo: “Đám mây này sẽ ban cho chúng ta nước mưa.” (Hud bảo:) “Không, đó là cái mà các người đang thúc giục!” - một trận gió mang sự trừng phạt đau đớn bay đến
46:25

Tàn phá mọi vật theo Mệnh Lệnh của Rabb (Đấng Chủ Tể) của nó. Bởi thế, sáng hôm sau chẳng c̣n sót ǵ ngoài những căn nhà (đổ nát) của họ. TA báo oán đám người tội lỗi đúng như thế.
46:26

Và chắc chắn TA đă định cư họ trong những điều kiện mà TA đă không dùng để định cư các người và TA đă ban cho họ thính giác, thị giác và lương tri; nhưng thính giác, thị giác và lương tri của họ chẳng giúp ích họ được ǵ khi họ tiếp tục bài bác các Dấu hiệu của Allah; và các điều mà họ đă từng chế giễu vây hăm họ lại.
46:27

Và chắc chắn TA đă tàn phá những thị trấn xung quanh các người và đă tŕnh bày các Dấu hiệu bằng nhiều cách để các người có dịp qui chính.
46:28

Thế tại sao những kẻ mà họ nhận làm thần linh ngoài Allah nhờ đưa họ đến gần Ngài- không đến giúp họ? Không, chúng đă bỏ họ đi mất dạng. Và đó chỉ là lời nói dối của họ và là một điều mà họ đă bịa đặt.
46:29

Và khi TA đă quay một nhóm Jinn hướng về phía Ngươi lắng nghe Qur'an. Và khi chúng hiện diện nơi đó, chúng bảo nhau: “Hăy im lặng nghe (Qur'an)!” Bởi thế, khi cuộc xướng đọc chấm dứt, chúng trở về cảnh cáo người dân của chúng.
46:30

Chúng bảo: “Hỡi người dân chúng tôi! Chúng tôi đă nghe đọc một Kinh sách đă được ban xuống sau Musa, xác nhận lại điều đă có trước nó, hướng dẫn đến Chân lư và chính đạo.
46:31

Hỡi người dân chúng tôi! Hăy đáp ứng Người mời-gọi của Allah và tin tưởng nơi Người; Ngài (Allah) sẽ tha thứ tội lỗi của quí vị cho quí vị và giải cứu quí vị khỏi sự trừng phạt đau đớn.
46:32

Và ai không đáp ứng Người mời-gọi của Allah, th́ sẽ không trốn thoát khỏi trên trái đất; và y sẽ không có các vị bảo hộ nào ngoài Allah cả. Họ là những kẻ lầm lạc rơ rệt.”
46:33

Há họ không thấy rằng Allah, Đấng đă tạo hóa các tầng trời và trái đất và không bao giờ mỏi mệt bởi việc tạo hóa chúng, sẽ thừa khả năng phục sinh người chết? Vâng, quả thật, Ngài thừa khả năng làm được tất cả mọi vật.
46:34

Và vào Ngày mà những kẻ không có đức tin sẽ tŕnh diện trước Lửa “Há Lửa này không thật?” Chúng sẽ thưa: “Lạy Rabb chúng tôi, Vâng ạ!” (Allah) phán: “Thế hăy nếm sự trừng phạt v́ tội các ngươi đă không tin tưởng.”
46:35

Do đó, hăy kiên nhẫn giống như các Thiên sứ đầy cương nghị (trước Ngươi) đă từng chịu đựng và chớ nóng ḷng về họ. Bởi v́ vào Ngày mà họ nh́n thấy cái (h́nh phạt) đă được hứa với họ, họ sẽ có cảm tưởng như đă ở lại trên trái đất chỉ một giờ trong một ngày. (Ngươi là) một người truyền đạt . Thế, phải chăng chỉ đám người hư đốn mới bị tiêu diệt?
Hađith
  • • Nuôi ăn người đói; đi thăm người bệnh; thả người bị bắt lầm; bênh vực người bị áp bức dù y không phải là người Muslim.

    - Bổn phận của một người Muslim -

  • • Việc bố thí cao quý nhất là khi tay phải ban phát thì tay trái không biết đến.

    - Bố thí -

  • • Một người đến yêu cầu Thiên Sứ giúp ông nhận thức được đức tin của mình. Thiên Sứ đáp, “Nếu nhà ngươi cảm thấy sung sướng do việc làm tốt của mình và áy náy về việc làm tội lỗi của mình thì nhà ngươi thật sự là một người có đức tin”. Người đó hỏi tiếp, tội lỗi gồm những gì? Thiên Sứ đáp, “Khi một hành động làm cho lương tâm nhà ngươi cắn rứt và cảm thấy đau khổ thì hãy từ bỏ nó.”

    - Lương tâm -

  • • Thượng Đế ghét nhất việc ly dị, một trong các điều mà Ngài cho phép. • Há ta (Thiên Sứ) đã không cho các người biết về một đức tính tốt và cao quý nhất?  Đó là việc đối xử tử tế với đứa con gái của mình khi nữ trở về nhà sau khi bị người chồng ruồng bỏ.  

    - Sự ly dị -

  • • Khi thấy một người được nhiều ân huệ hơn mình về tiền bạc và sắc đẹp thì hãy nhìn xuống người nào kém hơn mình.

    - Bằng ḷng với số phận -

  • • Thiên Sứ bảo: “Nếu các người cảnh giác được sáu điều này thì ta sẽ bảo đảm sự an toàn cho các người nơi Thiên Đàng”: 1. Khi nói, hãy nói sự thật; 2. Hãy giữ trọn lời hứa. (Chớ thất hứa); 3. Hãy tin tưởng người khác; 4. Hãy trong sạch (liêm chính) 5. Hãy kiềm chế bàn tay khi muốn đánh ai; 6. Và hãy kiềm chế bàn tay khi muốn lấy vật gì bất hợp pháp và xấu xa.  

    - Sáu nguyên tắc để vào Thiên Đàng -

  • • Thượng Đế là Đấng Thanh Khiết. Ngài yêu thương sự thanh khiết và sự sạch sẽ.

    - Sự thanh khiết -

  • • Những người Muslim là các bộ phận của thân thể. Nếu một người than van mình bị nhức đầu thì toàn thân của y đều cả than như thế. Và nếu cặp mắt của y bị đau thì toàn thân của y đều đau đớn như thế. • Các tín đồ đều liên hệ với nhau như các bộ phận của một kiến trúc. Một  bộ phận này giữ chặt một bộ phận khác.  

    - Sự đoàn kết -

  • • Jihađ (phấn đấu) tốt nhất và cao thượng nhất là khắc phục được bản ngã. • Một người không được gọi là Muslim nếu tấm lòng và chiếc lưỡi của y không đồng nhất.  

    - Khắc phục bản ngă -

  • • Sự khiêm tốn và sự trong sạch là những yếu tố của đức tin. • Ta thề nhân danh Thượng Đế, không gì làm cho Ngài lên án gắt gao bằng việc khi bầy tôi của Ngài phạm tội ngoại tình.

    - Sự trong sạch -

  • • Tất cả các tạo vật của Thượng Đế đều thuộc đại gia đình của Ngài. Và người được Thượng Đế yêu thương nhất là người hiếu đạo đối với Ngài và làm nhiều việc tốt đối với các tạo vật của Ngài.

    - Ḷng tử tế -

  • • Thật vậy, cha mẹ dạy con những cử chỉ lễ độ tốt hơn là mang một thùng gạo đi bố thí. • Người cha không cho đứa con của mình một vật gì tốt đẹp hơn việc dạy con cái những cử chỉ lễ độ và phúc thiện. • Hãy kính trọng người khác dù họ ở địa vị nào. • Sự khiêm tốn và lễ độ là những hành vi hiếu đạo.  

    - Cử chỉ lễ độ -

  • • Dấu mực của một vị học giả còn thánh thiện hơn là máu của người tử đạo.

    - Mực của học giả -

  • • Bất tử là những người dấn thân vào con đường học hỏi. • Thì giờ để học còn tốt hơn là nhiều giờ để cầu nguyện. • Nền tảng của tôn giáo là sự nhịn nhục. Dành một tiếng đồng hồ ban đêm để chỉ dạy tốt hơn là thức thâu đêm để cầu nguyện. • Một người có học gây khó khăn cho ma quỷ hơn là một ngàn tín đồ ngu dốt. • Tìm tòi học hỏi là bổn phận của mỗi một tín đồ Muslim nam và nữ. • Ai tha phương đi tìm tòi học hỏi là đang bước trên con đường của Thượng Đế.  

    - Kiến thức -

  • • Hôn nhân tốt là hôn nhân ít phiền toái và ít tốn kém nhất. • Một góa phụ sẽ không bị ép lấy chồng tương tự một cô gái trinh thục không bị ép gả chồng trừ phi được hỏi ý kiến và có sự thuận tình của họ.  

    - Hôn nhân -

  • • Hãy lưu ý!  Thật sự có một miếng thịt trong cơ thể của mỗi người. Miếng thịt đó, khi nó tốt thì toàn thân đều tốt; và khi nó xấu thì toàn thân đều xấu. Đó là quả tim.

    - Quả tim -

  • • Một người Muslim nợ một người Muslim khác sáu (6) điều phải thi hành trong tha thứ và độ lượng: 1. Khi gặp nhau, phải chào hỏi; 2. Khi được mời, phải nhận lời; 3. Khi nghe họ âu lo, phải cầu nguyện cho họ; 4. Khi đau ốm, phải thăm viếng nhau; 5. Khi họ qua đời, phải đưa quan tài của họ đến tận huyệt; 6. Phải giúp họ điều mà họ mong muốn.  

    - Mối quan hệ giữa người Muslim -

  • • Mỗi một đứa bé được sinh ra trong trạng thái tự nhiên (fitrah). Chính cha mẹ của chúng biến chúng thành người Do thái, tín đồ Ki-tô-giáo và Magian (Đạo thờ lửa)

    - Một đứa bé sơ sinh là một Muslim -

  • • Tham lam và nghi ngờ làm tan nát xã hội. Sự nghi ngờ là hình thức nói dối xấu xa nhất. Đừng bao giờ moi móc khuyết điểm và tội lỗi của người khác.  

    - Tham lam và nghi ngờ -

  • • Hành động nhân từ là nghĩa vụ của người Muslim. Ai không có phương tiện để giúp đỡ người khác thì hãy làm một hành động tốt hoặc tránh làm một hành động xấu. Đó là lòng nhân từ. • Hành động tốt là lòng nhân từ. • Hằng ngày, lòng nhân từ đè nặng lên từng đốt xương của ngón tay. Giúp một người cưởi con vật của y, hoặc để túi thực phẩm của y lên lưng ngựa của y là một việc làm nhân từ. Một lời nói tốt (phúc đức) là lòng nhân từ. Mỗi một bước chân đi đến thánh đường để dâng lễ biểu lộ lòng nhân từ. Và chỉ đường cho người khác cũng là lòng nhân từ. • Tránh xa con đường dẫn đến nguy hại là một hành vi nhân từ. • Một việc làm tốt là lòng nhân từ. Việc làm tốt là vui vẻ giúp đỡ người anh em chẳng hạn như chỉ đổ giùm một gáo nước vào thùng nước của y. Đối xử tử tế  hòa nhã với vợ và đưa mộït miếng ăn vào miệng của nàng cũng là lòng nhân từ. • Đối xử với con cái với lòng yêu thương chân thật và hôn chúng là những hành vi  nhân từ. • Lưu ý đến hoàn cảnh của hàng xóm láng giềng và biếu họ quà tặng là hành vi nhân từ.  

    - Ḷng nhân từ -

  • • Người hoàn toàn nhất trong số những ai có đức tin là người biết đối xử tốt đẹp và có hành vi cao thượng.  

    - Lề lối cư xử -

  • • Thượng Đế không chấp nhận cuộc dâng lễ Salaat mà tâm hồn và thể xác của người dâng lễ không đi đôi với nhau. • Hãy dâng lễ Salaat khi đứng. Nếu không đứng được thì dâng lễ trong tư thế ngồi. Và nếu không ngồi được thì dâng lễ trong tư thế nằm nghiêng.

    - Lễ cầu nguyện (Salaat) -

  • • Thà sống cô đơn tốt hơn có một người bạn xấu, và làm bạn với một người tốt tốt hơn sống một mình; và chỉ dạy cho một người hiếu học tốt hơn việc giữ im lặng; và dĩ nhiên giữ im lặng tốt hơn việc nói bậy.

    - Cái ǵ tốt nhất -

  • • Người phụ nữ là phân nửa của người đàn ông. • Khi một người phụ nữ dâng lễ Salaat năm lần hằng ngày, nhịn chay trọn tháng Ramadan, trong sạch và không cãi lời chồng, hãy cho bà biết bà sẽ vào Thiên đàng bằng bất cứ cửa nào mà bà muốn.  

    - Phụ nữ -

  • • Há ta (Thiên Sứ) đã không cho các người biết về một hành động tốt hơn việc nhịn chay (siyyam), việc bố thí (zakaat) và việc dâng lễ (salaat) ư? Đó là việc tạo sự hòa thuận giữa mọi người. Lòng thù hận va dã tâm hãm hại người sẽ lấy mất đi những phần thưởng nơi Thiên đàng.

    - Yêu chuộng sự ḥa thuận -

  • • Người ấy không có một đức tin hoàn hảo trừ phi y cầu mong cho người anh em của mình điều tốt đẹp mà y đang mong ước cho chính bản thân y. • Người ấy không có đức tin trừ phi y mong muốn cho người anh em của mình cái mà y đang mong muốn cho chính bản thân y.  

    - Cầu mong cho người khác -

  • • Thật vậy, vinh danh một người lớn tuổi là bày tỏ niềm tôn kính Thượng Đế. Những thanh thiếu niên nào biết kính trọng người lớn tuổi Thượng Đế sẽ chỉ định người khác kính trọng chúng trở lại khi về già.

    - Kính trọng người lớn tuổi -

  • • Hãy sợ lời cầu nguyện của những người bị áp bức, thiệt thòi bởi vì giữa họ và Thượng Đế không có một bức màn ngăn cách nào cả.

    - Những người bị áp bức -

  • • Thiên đàng nằm dưới bàn chân của người mẹ. • Một người trẻ tuổi sẽ không được vào Thiên đàng nếu y lơ là bổn phận đối với cha mẹ của y, nhất là khi cha mẹ về già. • Sự hài lòng của Thượng Đế tùy vào sự hài lòng của người cha và ngược lại.  

    - Cha mẹ -

  • • Thật vậy, mỗi một người trong các ngươi là một tấm gương cho người khác so chiếu. Nếu thấy nơi họ có một thói xấu thì hãy tìm cách giúp họ sửa đổi.

    - Mỗi một người là một tấm gương -

  • • Mỗi một người trong các người là người cầm cân nẩy mực. Và mỗi người trong các người sẽ bị chất vấn về những gì đặt dưới sự quản lý của mình. Người lãnh đạo dân chúng (amir)  sẽ bị chất vấn về người dân của ông ta. Người đàn ông trong gia đình sẽ bị chất vấn về những gì đặt dưới sự quản lý của ông ta. Một người phụ nữ (vợ) trong gia đình sẽ bị chất vấn về những gì do bà ta quản lý. MộÄt người giúp việc cũng là một nhà cai trị. Y sẽ bị chầt vấn về tài sản mà chủ nhân đã giao cho y quản lý.

    - Trách nhiệm của nhà cai trị -