Back
Chương Kinh
Ngôn Ngữ
Tiếng Ả-rập
Tiếng Việt
Thiên Kinh Qur'an
12. يوسف
Chương 12. Yusuf (Nabi Yusuf)

Nhân danh Allah, Đấng Rất Mực Độ Lượng, Đấng Rất Mực Khoan Dung.
Xướng Kinh
12:1

Alif. Lam. Ra. Đây là những câu của một Kinh sách minh bạch.
12:2

Chắc chắn TA đă ban Nó xuống (dưới h́nh thức) Qur'an bằng tiếng Ả-rập để các người có thể đọc hiểu dễ dàng.
12:3

Qua những điều mà TA đă mặc khải cho Ngươi trong Qur'an này, TA kể lại cho Ngươi một câu chuyện tốt đẹp nhất mà trước đây Ngươi chưa hề biết.
12:4

Khi Yusuf thưa với người cha của Người, bẩm: “Thưa cha, con nằm mộng thấy mười một v́ sao và cả mặt trời lẫn mặt trăng; con thấy chúng đều phủ phục trước mặt con.”
12:5

(Người cha) bảo: “Này con yêu dấu , chớ kể lại điều con nằm mộng thấy cho các người anh của con nghe, cha sợ chúng sẽ bày mưu hăm hại con. Chắc chắn Shaytan là kẻ thù công khai của loài người.
12:6

“Và Rabb (Allah) của con đă chọn con như thế và Ngài đă dạy con cách giải thích những câu chuyện khúc mắc và muốn hoàn tất Ân huệ của Ngài cho con và cho hậu duệ của Ya'qub giống như việc Ngài đă hoàn tất ân huệ cho các tổ tiên của con, Ibrahim và Ishaaq. Chắc chắn Rabb của con Rất mực Hiểu biết, Rất mực Thông suốt.
12:7

Chắc chắn trong (câu chuyện về) Yusuf và những người anh của Người là những Dấu-hiệu cho những người t́m ṭi (sự thật).
12:8

Khi chúng bàn với nhau: “Rơ ràng cha chúng ḿnh yêu Yusuf và đứa em của nó hơn chúng ḿnh mặc dù chúng ḿnh đông và mạnh hơn. Chắc chắn cha chúng ḿnh sai lầm thấy rơ.
12:9

“Hăy giết Yusuf hoặc bắt nó quẳng đi nơi khác, làm thế tất cả ân sủng của phụ thân của các anh sẽ dồn về cho các anh và sau biến cố này, các anh sẽ trở thành một đám người tốt .
12:10

Một người trong bọn đáp: “Chớ giết Yusuf. Nhưng nếu anh em nhất định làm một điều ǵ để loại trừ nó, th́ hăy ném nó xuống giếng nước; có thể một đoàn khách thương (đi ngang qua chỗ đó) sẽ vớt nó mang đi nơi khác.”
12:11

Rồi chúng thưa (với người cha): “Thưa cha! Tại sao cha không tin các con mà giao Yusuf cho các con (trông coi) bởi v́ chắc chắn các con là những người anh luôn luôn cầu mong điều lành cho đứa em của ḿnh.
12:12

“Ngày mai cha giao nó cho các con dẫn ra ngoài đồng chơi giải trí và các con sẽ trông coi nó kỹ lưỡng.”
12:13

(Người cha) bảo: “Chắc chắn việc các con đưa nó đi xa làm cha lo lắng. Cha sợ chó sói sẽ ăn thịt nó trong lúc các con ham vui không ngó ngàng đến nó.”
12:14

(Các con) thưa: “Nếu chó sói ăn thịt nó th́ các con đông như thế này há bó tay chịu thua?”
12:15

Do đó, khi chúng đưa Yusuf đi xa, chúng đồng ḷng ném Người xuống giếng nước. Và TA đă mặc khải cho Người (bảo): “Một ngày nào đó, nhà ngươi sẽ nói cho bọn chúng biết việc làm này của chúng và chúng sẽ không nhận biết (ngươi).”
12:16

Và vào đầu hôm, chúng khóc lóc đến gặp người cha,
12:17

Thưa: “Thưa cha, các con rủ nhau chạy đua và để Yusuf ở gần vật dụng của các con, do đó một con chó sói đă ăn thịt nó. Và cha sẽ không tin các con mặc dầu các con nói thật.”
12:18

Và chúng mang chiếc áo bôi máu giả đến tŕnh (với người cha). Người cha bảo: “Không, tâm trí của tụi bây đă bày vẽ công việc. (Sự việc đă như thế) th́ kiên nhẫn là (giải pháp) tốt đẹp nhất. Và chỉ Allah là Đấng ta cầu xin được giúp đỡ về điều mà tụi bây đă xác nhận.”
12:19

Và một đoàn khách thương đến (dừng chân tại chỗ giếng nước). Họ phái một người đi múc nước. Y thả chiếc gầu xuống giếng. Y hô lớn: “Có tin mừng! Đây (kéo được) một cậu bé.” Và họ giấu Người để làm một món hàng (đổi chác). Và Allah biết rơ điều họ làm.
12:20

Và họ đă bán Người với một giá rẻ mạt, một vài đồng bạc đếm được. Họ đă xem Người chẳng ra ǵ.
12:21

Và vị khách đă mua Người nơi Ai-cập bảo người vợ: “Hăy quí trọng y trong nhà ḿnh. Biết đâu y sẽ mang lợi về cho ḿnh hoặc ḿnh sẽ nhận y làm con nuôi.” Và TA đă định cư Yusuf trong lănh thổ như thế hầu TA dạy Người cách giải thích những câu chuyện khúc mắc; và Allah toàn quyền kiểm soát công việc của Ngài nhưng đa số nhân loại không biết.
12:22

Và khi Người trưởng thành, TA đă ban cho Người trí suy xét và kiến thức. Và TA đăi ngộ những người làm tốt như thế.
12:23

Nhưng bà chủ của ngôi nhà mà Người tá túc đă t́m cách quyến rũ Người. Và bà ta đóng chặt các cửa pḥng và mời mọc: “Hỡi chàng, hăy đến đây!” Người đáp: “Allah cấm làm thế .Quả thật ngài quan lớn là chủ nhân của tôi. Ngài đă ban cho tôi một chỗ tá túc tốt đẹp. Quả thật những kẻ làm điều sai quấy sẽ không thành đạt.”
12:24

Và chắc chắn bà ta muốn (thân xác của) Người; và nếu không thấy rơ minh chứng của Rabb của Người th́ Người cũng đă động ḷng muốn bà ta trở lại. Như thế là để TA đưa những điều xấu xa và thô bỉ xa khỏi Người. Bởi v́ trong số bầy tôi của TA, Người là một người bề tôi trung trinh.
12:25

Và hai người đua nhau chạy nhanh đến cửa pḥng và bà ta (đuổi theo) giật rách vạt áo phía sau của Người; và hai người gặp ông (chồng) của bà tại cửa pḥng. Bà ta lên tiếng: “Đâu là h́nh phạt xứng đáng dùng xử lư kẻ đă có dă tâm dụ dỗ người vợ của ngài? Phải chăng bỏ tù hay trừng phạt nó đau đớn?”
12:26

(Yusuf) thưa: “Chính bà ấy đă quyến rũ tôi.” Và một nhân chứng trong gia đ́nh của bà chịu đứng ra làm chứng, (nói:) “Nếu áo của y bị rách phía trước, th́ bà ấy nói sự thật và hắn nói dối;
12:27

“Ngược lại, nếu áo của y bị rách phía sau th́ bà ấy nói dối và y nói thật.”
12:28

Bởi thế, khi ông (chồng) thấy chiếc áo của Người bị rách phía sau, ông bảo ngay: “Chắc chắn đây là âm mưu của quí bà. Quả thật, âm mưu của các bà thật dữ dội.”
12:29

“Hỡi Yusuf, hăy bỏ qua chuyện này. C̣n ḿnh, hăy xin tha thứ. Quả thật, ḿnh là một người phạm tội.”
12:30

Và các bà trong thành phố to nhỏ bảo nhau: “Bà vợ của một vị đại-thần đă có ư dụ dỗ người tớ trai của bà. Nó đă làm cho bà ta say mê nó. Quả thật, chúng ḿnh thấy bà ấy lầm lạc rơ rệt.
12:31

Do đó, khi nghe lời đàm tiếu của họ, bà cho người đi mời họ và chuẩn bị cho họ một buổi tiệc sang trọng; và bà trao cho mỗi bà khách một con dao (để cắt trái cây); bà chủ bảo (Yusuf): “Hăy bước ra tŕnh diện các bà.” Do đó, khi nh́n thấy Người họ đều khen Người vĩ đại và (trong lúc sửng sờ) họ đă cắt tay của họ; họ cùng lên tiếng: “Allah mầu nhiệm! Đây không phải là một người phàm. Chắc chắn đây là một thiên thần quí phái.”
12:32

Bà ta bảo: “Đây là người (tớ) v́ nó mà quí bà đă chỉ trích tôi. Quả thật, tôi đă dụ dỗ nó nhưng nó đă tự kềm chế bản thân nó được. Và bây giờ nếu nó không làm theo chỉ thị của tôi th́ chắc chắn nó sẽ bị bắt giam vào tù và sẽ bị hạ nhục.”
12:33

(Yusuf cầu nguyện) thưa: “Lạy Rabb của bề tôi! Lao tù quí cho bề tôi hơn là những điều mà họ mời mọc bề tôi. Và nếu Ngài không đưa âm mưu của các bà xa khỏi bề tôi th́ chắc chắn bề tôi sẽ xuôi ḷng mà nghe theo lời các bà và trở thành một người ngu muội.”
12:34

Do đó, Rabb của Người đáp lại Người và đưa âm mưu của các bà xa khỏi Người. Quả thật, Ngài là Đấng Hằng Nghe và Hằng Biết mọi việc.
12:35

Rồi sau khi chứng kiến những bằng chứng (về sự vô tội của Người), họ nghĩ (cách tốt nhất là) nên nhốt Người vào tù trong một thời gian.
12:36

Và có hai thanh niên cùng vào tù với Người. Một trong hai người bảo: “Tôi (nằm mộng) thấy đang (vắt nho) làm rượu. Và người kia nói: “Tôi (cũng nằm mộng) thấy đội trên đầu bánh ḿ mà chim đang mổ ăn. Xin ông giải mộng đó giùm chúng tôi. Chúng tôi thấy ông quả là một người làm tốt.”
12:37

Người đáp: “Trước khi thức ăn đến cho hai bạn dùng tôi sẽ cho hai bạn biết ư-nghĩa thực sự của giấc mộng. Đây là điều mà Rabb của tôi đă dạy tôi. Quả thật, tôi đă từ bỏ tín ngưỡng của một đám người không tin tưởng nơi Allah và Đời sau.
12:38

“Và hiện nay tôi theo tín ngưỡng của cha ông tôi: Ibrahim, Ishaaq, và Ya'qub và chúng tôi không được phép kết-hợp bất cứ cái ǵ với Allah. Đó là thiên ân của Allah ban cho chúng tôi và nhân loại. Nhưng đa số nhân loại không biết ơn.
12:39

“Hỡi hai người bạn tù! Phải chăng nhiều chúa tể khác biệt tốt hay một Allah Duy nhất Tối thượng?
12:40

“Những vật (hay thần linh) mà các bạn đang tôn thờ chỉ là những tên mà các bạn và cha mẹ của các bạn đă bịa đặt cho chúng, chứ Allah đă không ban cấp một bằng chứng nào. Chắc chắn duy chỉ Allah nắm quyền xét xử. Ngài ra lệnh cho các bạn không được tôn thờ ai khác mà chỉ thờ phụng riêng Ngài. Đó là tôn giáo chính trực nhưng đa số nhân loại không biết.
12:41

“Hỡi hai người bạn tù! trong hai bạn, một người sẽ rót rượu cho chúa của ḿnh uống; và người kia th́ sẽ bị đóng đinh trên thập tự giá mà chim sẽ mổ đầu ăn. Vấn đề mà hai bạn muốn biết đă đuợc quyết định như thế.”
12:42

Và Người dặn một trong hai người bạn tù mà Người nghĩ y sẽ đuợc cứu sống: “Bạn nhớ nhắc tên của tôi với chúa của bạn nhé!” Nhưng Shaytan đă làm cho y quên mất việc nhắc nhở đó với chúa của y. Bởi thế, Người phải ở lại trong tù thêm vài năm nữa.
12:43

Vị vua bảo: “Trẫm (nằm mộng) thấy bảy con ḅ mập bị bảy con ḅ ốm ăn thịt và bảy bông lúa xanh tươi và bảy bông lúa vàng héo. Hỡi các chư khanh! Hăy giải mộng cho trẫm về điều mà trẫm đă nằm thấy nếu các chư khanh biết giải mộng.”
12:44

Họ thưa: “Một giấc mộng lộn xộn, và các hạ thần không biết giải đoán các giấc mộng.”
12:45

Và một trong hai người bạn tù được tha bổng sực nhớ (lời dặn của Yusuf) sau một thời gian dài quên lững, lên tiếng: “Bề tôi sẽ tŕnh bày với quí ngài ư nghĩa của nó; xin quí ngài cử bề tôi đi gặp (Yusuf)”
12:46

“Hỡi Yusuf! Hỡi người chân thật! Hăy giải thích cho chúng tôi (giấc mộng) về bảy con ḅ mập bị bảy con ḅ ốm ăn nuốt mất và bảy bông lúa xanh tươi với bảy bông lúa vàng héo để tôi có thể trở về gặp lại người dân báo cho họ biết.”
12:47

(Yusuf) bảo: “Các người cứ siêng năng trồng trọt suốt bảy năm liền như thường lệ, rồi cất giữ nguyên hạt mùa màng đă gặt hái ngoại trừ một số ít dùng để ăn.
12:48

“Rồi sau thời gian đó sẽ xảy ra bảy năm (hạn hán) cơ cực ăn tiêu hết lúa thóc mà các người đă dự trữ trong các năm trước ngoại trừ một số ít mà các người đă cất giữ cẩn thận.
12:49

“Rồi sau thời gian đó sẽ đến một năm mà người dân sẽ được nước mưa dồi dào và trong năm đó người dân sẽ ép (nho và dầu).”
12:50

Và nhà vua phán: “Hăy đưa y đến gặp trẫm”. Do đó, khi sứ thần đến gặp Người, Người bảo: “Hăy về tâu lại với chúa của ngài và hỏi đức vua sẽ xử lư thế nào về việc các bà đă cắt tay của họ trước đây? Quả thật, Rabb của tôi hằng Biết âm mưu của các bà.”
12:51

Vua phán: “Sự t́nh của các bà như thế nào khi các bà đă t́m cách quyến rũ Yusuf?” Các bà cùng lên tiếng: “Allah mầu nhiệm! Chúng thiếp hoàn toàn không biết một điều xấu nào.” Thấy thế, bà vợ của vị đại thần thưa: “Sự thật đă rơ rệt, chính tiện thiếp là người đă t́m cách quyến dụ chàng. Và quả thật, chàng là một người chân thật.”
12:52

“(Tôi yêu cầu) điều đó (Yusuf tiếp) là để cho ngài (quan chủ của tôi) biết rằng tôi không bí mật phản bội ngài (khi ngài đi vắng) và quả thật Allah không chỉ dẫn mưu kế của những kẻ bội phản.
12:53

“Và tôi đă không tự cho ḿnh hoàn toàn vô tội bởi v́ chắc chắn dục vọng (của con người) hay xúi giục làm điều tội lỗi trừ phi Rabb của tôi khoan dung. Quả thật, Rabb của tôi Hằng Tha thứ, Rất mực Khoan dung.”
12:54

Và vua phán: “Hăy đưa y đến gặp trẫm. Trẫm sẽ chọn y riêng cho trẫm.” Do đó, khi Người tâu với vua tự sự, vua phán: “Hăy yên tâm. Ngày nay nhà ngươi có địa vị cao, được trẫm tín nhiệm.”
12:55

Người xin nhà vua: “Xin bệ hạ cho hạ thần quản lư kho tài nguyên trong nước. Hạ thần là một người bảo quản tốt, hiểu biết công việc.”
12:56

Và bằng cách đó TA đă định cư Yusuf trong xứ (Ai-cập) để Người có thể nắm quyền bất cứ nơi nào mà Người muốn trong xứ. TA ban Hồng ân của TA cho người nào TA muốn và không làm mất phần thưởng của những người làm tốt.
12:57

Và chắc chắn phần thưởng của Đời sau sẽ tốt nhất cho những ai tin tưởng và sợ Allah.
12:58

Và các người anh của Yusuf đến (Ai-cập). Và họ vào tŕnh diện Người. Người nhận ra họ nhưng họ không nhận ra Người.
12:59

Và khi Người cung cấp phần lương thực cho họ, Người bảo: “Hăy đưa một đứa em của các anh cùng một cha với các anh đến gặp tôi. Há các anh đă không thấy việc tôi đong đủ lượng thóc (ngô) cho các anh và tôi là một người rất trọng khách?
12:60

.-“ Ngược lại, nếu không đưa nó đến gặp tôi th́ các anh sẽ không được một tí lượng thóc (ngô) nào từ tôi và các anh cũng sẽ không được đến gần tôi nữa.”
12:61

Họ thưa: “Chúng tôi sẽ cố gắng van nài người cha của nó cho phép nó cùng đến với chúng tôi và chắc chắn chúng tôi sẽ làm được việc này.”
12:62

Và Người bảo những người giúp việc mang số tiền mua thóc của họ để vào trong các túi da đựng thóc của họ để họ nhận ra nó khi trở về gặp gia đ́nh và để cho họ có thể trở lại (Ai-cập).
12:63

Do đó, khi trở về gặp người cha, họ thưa: “Thưa cha! Họ sẽ từ chối cân lượng thóc cho các con (nếu không dẫn đứa em của các con theo). Bởi thế, xin cha hăy cho em cùng đi với các con hầu các con sẽ được lượng thóc qui định. Và chắc chắn các con sẽ trông nom em nó kỹ lưỡng.”
12:64

(Người cha) bảo: “Há ta sẽ tin tưởng tụi bây mà giao nó (cho tụi bây) chẳng khác nào việc ta đă tin tưởng mà giao người anh của nó (cho tụi bây) trước đây? Bởi thế, Allah là Đấng Trông nom tốt nhất. Và Ngài là Đấng Khoan dung nhất của những người tỏ ḷng khoan dung.”
12:65

Và khi mở túi đựng thóc, họ thấy số tiền mua thóc của họ đă được trả lại cho họ. Họ thưa: “Thưa cha! Chúng ta c̣n mong muốn ǵ hơn! Đây tiền mua thóc của chúng ta đă được trả lại cho chúng ta, chúng ta sẽ được phần lượng thóc cho gia đ́nh của chúng ta và các con sẽ trông nom đứa em của các con kỹ lưỡng; và chúng ta sẽ có thêm phần lượng thóc bằng sức chở của một con lạc đà. Đấy là một số lượng dễ dăi.
12:66

(Người cha) bảo: “Ta sẽ không bao giờ cho nó đi cùng với tụi bây trừ phi tụi bây thề với ta bằng một lời thề long trọng nhân danh Allah, rằng tụi bây sẽ đưa nó về lại cho ta ngoại trừ trường hợp bị vây hăm (và bất lực). Và khi họ thề thốt bằng lời thề nghiêm trọng, người cha bảo: “Allah là Đấng làm chứng và thọ lănh mọi điều chúng ta tuyên bố.”
12:67

(Nguôi giận, người cha) dặn: “Này các con! Tất cả chớ vào (thủ đô của Ai-cập) bằng một cửa duy nhất mà hăy đi vào bằng nhiều cửa khác nhau. Và cha không thể giúp các con tránh khỏi (h́nh phạt của) Allah về bất cứ điều ǵ. Bởi v́ việc xét xử là của Allah. Cha hoàn toàn phó thác cho Ngài. Vậy hăy để cho những người tin cậy nên phó thác cho Ngài.
12:68

Và khi họ đi vào (thủ đô của Ai-cập) theo phương cách mà người cha đă khuyên bảo th́ lời dặn ḍ đó chẳng giúp họ tránh khỏi (kế hoạch của) Allah về bất cứ điều ǵ. Ngược lại, nó chỉ làm thoả măn ước vọng trong ḷng của Ya'qub thôi. Và quả thật, Người có kiến thức về những điều mà TA (Allah) đă dạy bảo Người, nhưng đa số nhân loại không biết.
12:69

Và khi họ vào tŕnh diện Yusuf, Người tiếp riêng đứa em ruột và giữ hắn ở lại với Người. Người bảo hắn: “Quả thật, anh đây là anh ruột của em. Thôi em chớ buồn về những điều mà các anh ấy đă làm.”
12:70

Do đó, khi cung cấp cho họ phần lương thực của họ, Người đặt một chiếc cốc uống (rượu) vào chiếc túi đựng thóc của đứa em ruột, rồi cho một người tri hô lớn, bảo: “Này, hỡi đoàn khách thương! Các người là những kẻ trộm.”
12:71

Và quay về phía họ, (đoàn khách thương) hỏi: “Quí ngài mất cái ǵ vậy?”
12:72

Họ đáp: “Chúng tôi mất một chiếc cốc uống rượu của nhà vua. Người nào mang nó trả lại sẽ được phần thưởng (lượng thóc) bằng sức chở của một con lạc đà. Và ta bảo đảm cho việc đó.”
12:73

Họ lên tiếng: “Xin thề với Allah, quí ngài biết rơ chúng tôi đến đây không phải để làm điều tệ bạc tại địa phương, và chúng tôi không phải là những kẻ trộm.”
12:74

(Những người hầu cận Yusuf) bảo: “Thế th́ h́nh phạt dùng xử lư kẻ trộm là ǵ nếu các người (bị bắt quả tang) đă nói dối.”
12:75

Họ thưa: “H́nh phạt dùng xử lư y sẽ là: “Tang vật t́m thấy trong túi đựng thóc của người nào th́ người đó sẽ bị cầm tù để chuộc tội. Chúng tôi phạt những kẻ làm quấy như thế.”
12:76

Thế là Người (Yusuf) bắt đầu lục lọi những chiếc túi của họ trước khi đến chiếc túi của đứa em ruột. Rồi Người móc nó ra từ chiếc túi của đứa em. TA (Allah) sắp đặt kế hoạch cho Yusuf như thế. Người không thể bắt giữ đứa em ruột ở lại được theo luật lệ của nhà vua trừ phi Allah muốn khác đi. TA nâng cấp bậc (về kiến thức) cho người nào TA muốn. Nhưng cao hơn tất cả những ai đă được ban cho kiến thức th́ chỉ có Đấng Toàn Tri (Allah).
12:77

Họ thưa: “Nếu nó ăn cắp th́ anh của nó cũng đă ăn cắp trước đây.” Nhưng Yusuf giấu kín điều đó trong ḷng và không tiết lộ cho họ biết. Người nói (thầm): “Các người đang khốn đốn. Và Allah biết rơ những điều các người đă tuyên bố.”
12:78

Họ thưa: “Bẩm quan đại thần! Em nó có một người cha rất già. Do đó, xin ngài hăy bắt giữ một người của chúng tôi thay thế nó. Quả thật, chúng tôi thấy ngài là một người làm tốt.
12:79

Người bảo: “Allah cấm làm thế! Chúng tôi chỉ bắt giữ ai là người mà chúng tôi t́m thấy bảo vật nơi y. Nếu làm ngược lại, th́ chắc chắn chúng tôi sẽ là những kẻ làm điều sai quấy.”
12:80

Do đó, khi hết hy vọng nơi Người, họ họp nhau bàn kín. Người lớn nhất trong bọn lên tiếng: “Há các em không biết rằng phụ thân của các em đă nhận lời thề từ Allah với các em và trước đây các em đă không làm tṛn nhiệm vụ của các em đối với Yusuf ? Do đó, anh sẽ không bao giờ rời địa hạt này trừ phi phụ thân của anh cho phép hoặc Allah sẽ xét xử (việc này) giùm anh. Và Ngài (Allah) là Đấng Xét xử Ưu việt.
12:81

“Hăy trở về gặp phụ thân.” Và họ thưa: “Thưa cha! Quả thật đứa con trai của cha đă phạm tội ăn cắp. (Nó bị bắt giữ). Và chúng con chỉ xác nhận điều nào chúng con đă biết và chúng con không thể kiểm soát nổi điều vô h́nh.
12:82

“Và cha có thể hỏi thị dân nơi các con đă tá túc và đoàn khách thương cùng trở về với các con; th́ (sẽ biết) các con nói sự thật.”
12:83

(Người cha) bảo: “Không, tâm hồn tụi bây khéo bày chuyện cho tụi bây. Do đó, kiên nhẫn là giải pháp tốt đẹp nhất. Biết đâu, Allah sẽ đưa tất cả chúng nó về lại cho ta. Quả thật, Ngài là Đấng Hằng Biết, Đấng Vô cùng Thông thái.”
12:84

Và Người quay mặt lánh xa chúng và lên tiếng: “Ôi ta thật buồn rầu cho Yusuf! Và do bởi dồn nén nỗi ưu phiền mà cặp mắt của Người mờ đi.
12:85

(Các con) thưa: “Allah mầu nhiệm! Cha không ngưng thương nhớ Yusuf như thế này th́ chắc chắn cha sẽ ngă bệnh nặng hoặc sẽ chết sớm.”
12:86

(Người cha) bảo: “Cha chỉ biết than thở nỗi ưu phiền của cha với Allah thôi và Allah cho cha biết điều mà các con không biết.
12:87

“Này các con! Các con hăy đi dọ hỏi tin tức của Yusuf và đứa em của nó và chớ bao giờ tuyệt vọng nơi ḷng xót thương của Allah bởi v́ quả thật chỉ đám người vô đức tin mới tuyệt vọng nơi ḷng dung thứ của Allah.”
12:88

Tiếp đó, khi vào tŕnh diện Yusuf, họ thưa: “Bẩm quan đại thần! Chúng tôi và gia đ́nh chúng tôi gặp nạn. Chúng tôi chỉ mang theo một chút ít vốn, xin ngài đong đủ và bố thí cho chúng tôi bởi v́ quả thật Allah sẽ tưởng thưởng những người bố thí.”
12:89

Người bảo: “Há các anh đă biết điều mà các anh đă đối xử với Yusuf và đứa em của nó khi các anh c̣n ngu muội?”
12:90

Họ lên tiếng: “Phải chăng ngài là Yusuf?” Người đáp: “Vâng, tôi là Yusuf đây. Và đây là đứa em của tôi. Chắc chắn, Allah đă nhân từ với chúng ta. Quả thật, ai sợ Allah và nhẫn nại, th́ quả thật Allah sẽ không bao giờ làm mất phần thưởng của những người làm tốt.”
12:91

Họ lên tiếng: “Allah mầu nhiệm! Quả thật Allah đă ưu đăi em hơn các anh và quả thật các anh là những kẻ phạm tội.”
12:92

Người bảo: “Ngày nay không có ǵ phải khiển trách các anh cả. Allah sẽ tha thứ cho các anh. Bởi v́ Ngài là Đấng Khoan dung nhất của những người tỏ ḷng khoan dung.
12:93

“Hăy mang chiếc áo này của tôi về ném vào mặt của phụ thân. Người sẽ sáng mắt trở lại; rồi hăy đưa tất cả gia đ́nh của các anh về đây gặp tôi.”
12:94

Và khi đoàn khách thương lên đường (rời Ai-cập), người cha lên tiếng: “Quả thật, ta ngửi thấy mùi thơm của Yusuf. Chớ nghĩ rằng ta là một ông già lẩm cẩm.”
12:95

Họ đáp: “Allah mầu nhiệm! Quả thật cha vẫn bị ám ảnh như xưa.”
12:96

Tiếp đo,Ô khi người mang tin lành đến nơi, y ném (chiếc áo của Yusuf) vào mặt của người (cha), và người sáng mắt trở lại. Người bảo: “Há ta đă không bảo, Allah cho ta biết điều mà các con không biết?”
12:97

(Các con) thưa: “Thưa cha! Xin cha cầu xin (Allah) tha thứ cho các con về tội lỗi của các con; quả thật các con là những kẻ phạm tội.”
12:98

Người bảo: “Cha sẽ sớm xin Rabb của cha tha thứ cho các con. Bởi v́ Ngài là Đấng Hằng Tha thứ, Rất mực Khoan dung.”
12:99

Tiếp đó, khi họ (cả gia đ́nh) vào tŕnh diện Yusuf, Người đưa cha mẹ đến ở chung với ḿnh và thưa: “Hăy vào Ai-cập an-toàn nếu Allah muốn.”
12:100

Và Yusuf nâng cha mẹ lên ngồi trên chiếc ngai vàng và họ đồng sụp lạy trước mặt người. Và (Yusuf) thưa: “Thưa cha! Đây là ư nghĩa của giấc mộng mà con đă thấy trước đây; Rabb của con đă biến nó thành hiện thực; Ngài đă tốt với con khi Ngài đưa con ra khỏi ngục tù và đă đưa tất cả người trong gia đ́nh từ sa mạc đến đoàn tụ với con sau khi Shaytan đă gây hiềm thù giữa con và các anh con. Quả thật, Rabb của con rất mực tử tế đối với người nào mà Ngài muốn. Bởi v́ Ngài là Đấng Toàn Tri, Đấng Vô cùng Thông thái.
12:101

“Lạy Rabb của bề tôi! Ngài đă ban cho bề tôi quyền hành cai trị và đă dạy bề tôi cách giải thích câu chuyện (trong mộng). Đấng đă sáng tạo các tầng trời và trái đất, Ngài là Đấng Bảo Hộ của bề tôi ở đời này và Đời sau. Xin Ngài làm cho bề tôi chết như một người Muslim (thần phục Ngài) và cho bề tôi gia nhập hội đoàn của những người lương thiện.”
12:102

Đó là câu chuyện vô h́nh mà TA đă mặc khải cho Ngươi (Muhammad). Ngươi không có mặt với họ khi họ họp nhau bàn thảo kế hoạch.
12:103

Và đa số nhân loại sẽ không có đức tin dẫu rằng Ngươi rất muốn (điều tốt cho họ).
12:104

Và Ngươi cũng không đ̣i hỏi họ tưởng thưởng Ngươi về việc (phổ biến Qur’an) này, ngược lại nó là một thông điệp nhắc nhở cho muôn loài (Jinn và người).
12:105

Và có nhiều Dấu-hiệu trong các tầng trời và trái đất mà họ đă quay mặt lánh xa.
12:106

Và đa số bọn họ không tin tưởng nơi Allah trong khi họ tôn thờ đa thần.
12:107

Thế họ có cảm thấy an toàn chăng? rằng nếu tấm phủ trừng phạt của Allah đến bao chụp họ hoặc Giờ tận thế có thể bất ngờ xảy đến cho họ trong lúc họ không nhận thấy?
12:108

Hăy bảo: “Đây là con đường của Ta (Muhammad). Ta mời các người đến với Allah. Ta và những người theo Ta thấy nó rất rơ. Quang vinh thay Allah! Và Ta không phải là một người tôn thờ đa thần.
12:109

Và trước Ngươi, TA chỉ cử phái những người phàm (đến làm Thiên sứ) mà TA đă mặc khải (Kinh sách). (Họ xuất thân) từ người dân của những thị trấn. Phải chăng chúng (những kẻ chỉ trích Ngươi) đă không đi du lịch trên trái đất để quan sát kết cuộc của những kẻ (không tin tưởng) trước họ như thế nào? Và nhà-ở ở Đời sau sẽ tốt nhất cho những ai sợ Allah. Há các người không hiểu?
12:110

(Allah tạm hoăn cho những kẻ không tin tưởng) cho đến khi những Thiên sứ mất cả niềm hy vọng và nghĩ rằng ḿnh đă bị phủ nhận th́ lúc đó sự giúp đỡ của TA sẽ đến với Họ. Và TA sẽ giải cứu người nào TA muốn nhưng sự trừng phạt của TA chắc chắn sẽ không tránh khỏi đám người tội lỗi.
12:111

Chắc chắn nơi những câu chuyện của Họ là một bài học cho những người thông hiểu. Nó (Qur’an) không phải là một lời bịa đặt mà là một sự xác nhận những điều đă có trước Nó và là một sự tŕnh bày chi tiết tất cả những sự việc. Và Nó là một Chỉ Đạo và một Hồng Ân cho đám người có đức tin.
Hađith
  • • Người hoàn toàn nhất trong số những ai có đức tin là người biết đối xử tốt đẹp và có hành vi cao thượng.  

    - Lề lối cư xử -

  • • Những người Muslim là các bộ phận của thân thể. Nếu một người than van mình bị nhức đầu thì toàn thân của y đều cả than như thế. Và nếu cặp mắt của y bị đau thì toàn thân của y đều đau đớn như thế. • Các tín đồ đều liên hệ với nhau như các bộ phận của một kiến trúc. Một  bộ phận này giữ chặt một bộ phận khác.  

    - Sự đoàn kết -

  • • Tất cả các tạo vật của Thượng Đế đều thuộc đại gia đình của Ngài. Và người được Thượng Đế yêu thương nhất là người hiếu đạo đối với Ngài và làm nhiều việc tốt đối với các tạo vật của Ngài.

    - Ḷng tử tế -

  • • Sự khiêm tốn và sự trong sạch là những yếu tố của đức tin. • Ta thề nhân danh Thượng Đế, không gì làm cho Ngài lên án gắt gao bằng việc khi bầy tôi của Ngài phạm tội ngoại tình.

    - Sự trong sạch -

  • • Mỗi một đứa bé được sinh ra trong trạng thái tự nhiên (fitrah). Chính cha mẹ của chúng biến chúng thành người Do thái, tín đồ Ki-tô-giáo và Magian (Đạo thờ lửa)

    - Một đứa bé sơ sinh là một Muslim -

  • • Mỗi một người trong các người là người cầm cân nẩy mực. Và mỗi người trong các người sẽ bị chất vấn về những gì đặt dưới sự quản lý của mình. Người lãnh đạo dân chúng (amir)  sẽ bị chất vấn về người dân của ông ta. Người đàn ông trong gia đình sẽ bị chất vấn về những gì đặt dưới sự quản lý của ông ta. Một người phụ nữ (vợ) trong gia đình sẽ bị chất vấn về những gì do bà ta quản lý. MộÄt người giúp việc cũng là một nhà cai trị. Y sẽ bị chầt vấn về tài sản mà chủ nhân đã giao cho y quản lý.

    - Trách nhiệm của nhà cai trị -

  • • Há ta (Thiên Sứ) đã không cho các người biết về một hành động tốt hơn việc nhịn chay (siyyam), việc bố thí (zakaat) và việc dâng lễ (salaat) ư? Đó là việc tạo sự hòa thuận giữa mọi người. Lòng thù hận va dã tâm hãm hại người sẽ lấy mất đi những phần thưởng nơi Thiên đàng.

    - Yêu chuộng sự ḥa thuận -

  • • Một người đến yêu cầu Thiên Sứ giúp ông nhận thức được đức tin của mình. Thiên Sứ đáp, “Nếu nhà ngươi cảm thấy sung sướng do việc làm tốt của mình và áy náy về việc làm tội lỗi của mình thì nhà ngươi thật sự là một người có đức tin”. Người đó hỏi tiếp, tội lỗi gồm những gì? Thiên Sứ đáp, “Khi một hành động làm cho lương tâm nhà ngươi cắn rứt và cảm thấy đau khổ thì hãy từ bỏ nó.”

    - Lương tâm -

  • • Khi thấy một người được nhiều ân huệ hơn mình về tiền bạc và sắc đẹp thì hãy nhìn xuống người nào kém hơn mình.

    - Bằng ḷng với số phận -

  • • Thật vậy, mỗi một người trong các ngươi là một tấm gương cho người khác so chiếu. Nếu thấy nơi họ có một thói xấu thì hãy tìm cách giúp họ sửa đổi.

    - Mỗi một người là một tấm gương -

  • • Thượng Đế ghét nhất việc ly dị, một trong các điều mà Ngài cho phép. • Há ta (Thiên Sứ) đã không cho các người biết về một đức tính tốt và cao quý nhất?  Đó là việc đối xử tử tế với đứa con gái của mình khi nữ trở về nhà sau khi bị người chồng ruồng bỏ.  

    - Sự ly dị -

  • • Hành động nhân từ là nghĩa vụ của người Muslim. Ai không có phương tiện để giúp đỡ người khác thì hãy làm một hành động tốt hoặc tránh làm một hành động xấu. Đó là lòng nhân từ. • Hành động tốt là lòng nhân từ. • Hằng ngày, lòng nhân từ đè nặng lên từng đốt xương của ngón tay. Giúp một người cưởi con vật của y, hoặc để túi thực phẩm của y lên lưng ngựa của y là một việc làm nhân từ. Một lời nói tốt (phúc đức) là lòng nhân từ. Mỗi một bước chân đi đến thánh đường để dâng lễ biểu lộ lòng nhân từ. Và chỉ đường cho người khác cũng là lòng nhân từ. • Tránh xa con đường dẫn đến nguy hại là một hành vi nhân từ. • Một việc làm tốt là lòng nhân từ. Việc làm tốt là vui vẻ giúp đỡ người anh em chẳng hạn như chỉ đổ giùm một gáo nước vào thùng nước của y. Đối xử tử tế  hòa nhã với vợ và đưa mộït miếng ăn vào miệng của nàng cũng là lòng nhân từ. • Đối xử với con cái với lòng yêu thương chân thật và hôn chúng là những hành vi  nhân từ. • Lưu ý đến hoàn cảnh của hàng xóm láng giềng và biếu họ quà tặng là hành vi nhân từ.  

    - Ḷng nhân từ -

  • • Người ấy không có một đức tin hoàn hảo trừ phi y cầu mong cho người anh em của mình điều tốt đẹp mà y đang mong ước cho chính bản thân y. • Người ấy không có đức tin trừ phi y mong muốn cho người anh em của mình cái mà y đang mong muốn cho chính bản thân y.  

    - Cầu mong cho người khác -

  • • Hãy sợ lời cầu nguyện của những người bị áp bức, thiệt thòi bởi vì giữa họ và Thượng Đế không có một bức màn ngăn cách nào cả.

    - Những người bị áp bức -

  • • Người phụ nữ là phân nửa của người đàn ông. • Khi một người phụ nữ dâng lễ Salaat năm lần hằng ngày, nhịn chay trọn tháng Ramadan, trong sạch và không cãi lời chồng, hãy cho bà biết bà sẽ vào Thiên đàng bằng bất cứ cửa nào mà bà muốn.  

    - Phụ nữ -

  • • Dấu mực của một vị học giả còn thánh thiện hơn là máu của người tử đạo.

    - Mực của học giả -

  • • Hãy lưu ý!  Thật sự có một miếng thịt trong cơ thể của mỗi người. Miếng thịt đó, khi nó tốt thì toàn thân đều tốt; và khi nó xấu thì toàn thân đều xấu. Đó là quả tim.

    - Quả tim -

  • • Nuôi ăn người đói; đi thăm người bệnh; thả người bị bắt lầm; bênh vực người bị áp bức dù y không phải là người Muslim.

    - Bổn phận của một người Muslim -

  • • Tham lam và nghi ngờ làm tan nát xã hội. Sự nghi ngờ là hình thức nói dối xấu xa nhất. Đừng bao giờ moi móc khuyết điểm và tội lỗi của người khác.  

    - Tham lam và nghi ngờ -

  • • Một người Muslim nợ một người Muslim khác sáu (6) điều phải thi hành trong tha thứ và độ lượng: 1. Khi gặp nhau, phải chào hỏi; 2. Khi được mời, phải nhận lời; 3. Khi nghe họ âu lo, phải cầu nguyện cho họ; 4. Khi đau ốm, phải thăm viếng nhau; 5. Khi họ qua đời, phải đưa quan tài của họ đến tận huyệt; 6. Phải giúp họ điều mà họ mong muốn.  

    - Mối quan hệ giữa người Muslim -

  • • Việc bố thí cao quý nhất là khi tay phải ban phát thì tay trái không biết đến.

    - Bố thí -

  • • Thà sống cô đơn tốt hơn có một người bạn xấu, và làm bạn với một người tốt tốt hơn sống một mình; và chỉ dạy cho một người hiếu học tốt hơn việc giữ im lặng; và dĩ nhiên giữ im lặng tốt hơn việc nói bậy.

    - Cái ǵ tốt nhất -

  • • Thượng Đế không chấp nhận cuộc dâng lễ Salaat mà tâm hồn và thể xác của người dâng lễ không đi đôi với nhau. • Hãy dâng lễ Salaat khi đứng. Nếu không đứng được thì dâng lễ trong tư thế ngồi. Và nếu không ngồi được thì dâng lễ trong tư thế nằm nghiêng.

    - Lễ cầu nguyện (Salaat) -

  • • Hôn nhân tốt là hôn nhân ít phiền toái và ít tốn kém nhất. • Một góa phụ sẽ không bị ép lấy chồng tương tự một cô gái trinh thục không bị ép gả chồng trừ phi được hỏi ý kiến và có sự thuận tình của họ.  

    - Hôn nhân -

  • • Thật vậy, cha mẹ dạy con những cử chỉ lễ độ tốt hơn là mang một thùng gạo đi bố thí. • Người cha không cho đứa con của mình một vật gì tốt đẹp hơn việc dạy con cái những cử chỉ lễ độ và phúc thiện. • Hãy kính trọng người khác dù họ ở địa vị nào. • Sự khiêm tốn và lễ độ là những hành vi hiếu đạo.  

    - Cử chỉ lễ độ -

  • • Bất tử là những người dấn thân vào con đường học hỏi. • Thì giờ để học còn tốt hơn là nhiều giờ để cầu nguyện. • Nền tảng của tôn giáo là sự nhịn nhục. Dành một tiếng đồng hồ ban đêm để chỉ dạy tốt hơn là thức thâu đêm để cầu nguyện. • Một người có học gây khó khăn cho ma quỷ hơn là một ngàn tín đồ ngu dốt. • Tìm tòi học hỏi là bổn phận của mỗi một tín đồ Muslim nam và nữ. • Ai tha phương đi tìm tòi học hỏi là đang bước trên con đường của Thượng Đế.  

    - Kiến thức -

  • • Thật vậy, vinh danh một người lớn tuổi là bày tỏ niềm tôn kính Thượng Đế. Những thanh thiếu niên nào biết kính trọng người lớn tuổi Thượng Đế sẽ chỉ định người khác kính trọng chúng trở lại khi về già.

    - Kính trọng người lớn tuổi -

  • • Thượng Đế là Đấng Thanh Khiết. Ngài yêu thương sự thanh khiết và sự sạch sẽ.

    - Sự thanh khiết -

  • • Thiên Sứ bảo: “Nếu các người cảnh giác được sáu điều này thì ta sẽ bảo đảm sự an toàn cho các người nơi Thiên Đàng”: 1. Khi nói, hãy nói sự thật; 2. Hãy giữ trọn lời hứa. (Chớ thất hứa); 3. Hãy tin tưởng người khác; 4. Hãy trong sạch (liêm chính) 5. Hãy kiềm chế bàn tay khi muốn đánh ai; 6. Và hãy kiềm chế bàn tay khi muốn lấy vật gì bất hợp pháp và xấu xa.  

    - Sáu nguyên tắc để vào Thiên Đàng -

  • • Jihađ (phấn đấu) tốt nhất và cao thượng nhất là khắc phục được bản ngã. • Một người không được gọi là Muslim nếu tấm lòng và chiếc lưỡi của y không đồng nhất.  

    - Khắc phục bản ngă -

  • • Thiên đàng nằm dưới bàn chân của người mẹ. • Một người trẻ tuổi sẽ không được vào Thiên đàng nếu y lơ là bổn phận đối với cha mẹ của y, nhất là khi cha mẹ về già. • Sự hài lòng của Thượng Đế tùy vào sự hài lòng của người cha và ngược lại.  

    - Cha mẹ -